[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên – [ Chương 4 ] Tay mang găng cùng Hôn một cái .. baaa !!!

[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên

[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên – [ Chương 4 ] Tay mang găng cùng Hôn một cái .. baaa !!!

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

[ Chương 4 ] Tay mang găng cùng Hôn một cái .. baaa !!!
.
.
. Vương Tuấn Khải sau khi cùng Vương Nguyên mang bánh ra cho Dịch Dương Thiên Tỉ để vào tủ kiếng trưng bày liền cùng nhau ngồi vào một bàn gần quầy thu ngân để nói chuyện . Vương Tuấn Khải muốn hỏi nhất hiện tại chính là
” Nguyên Nhi , tại sao em phải đeo găng tay vậy ? ”
. Vương Nguyên chớp chớp mắt nhìn hắn . Vương Tuấn Khải vẫn nhìn bé con . Hắn ban nãy nhìn xuyên qua bao tay nilon bé con mang , mặc dù mờ mờ nhưng rõ ràng tay em ấy chẳng bị gì cả , ngược lại rất đẹp , so với tay nữ nhân còn tinh tế hơn !
” Em nói ra Khải Khải ca không được sợ em đó ! ”
. Vương Tuấn Khải khó hiểu , chỉ là một cái tay thôi mà ?
” Em nói đi , Khải Khải ca dù có chuyện gì vẫn không rời bỏ em đâu a ! ” – Mặc dù mới lần gặp đầu tiên đã nói một câu thế này , có chút không đáng tin cậy . Nhưng Vương Tuấn Khải có thể chắc rằng chính mình sẽ dùng thời gian để minh chứng cho lời hứa hẹn này .
. Vương Nguyên nghe hắn nói vậy liền cũng an tâm , thấp giọng nói
” Em không biết tay em như thế nào nữa , nhưng từ khi còn nhỏ , mỗi lần em dùng tay trần chạm vào ai , người đó liền cư nhiên đem hết bí mật cả đời họ muốn giấu mà nói ra cho em .. Sau đó , còn nguyện ý làm theo những điều mà em yêu cầu .. Bất kể là điều gì đi nữa . Các ca ca sau khi phát hiện ra khả năng này của em liền buộc em phải đeo găng tay .. Nhưng găng tay bình thường đeo vào rất khó chịu , nhất là lúc trời nóng , tay cũng ra mồ hôi , ẩm ướt vô cùng . Kết quả là Trình Trình phải tự may găng tay theo cách của anh ấy cho em a .. ”
. Vương Tuấn Khải có chút sửng sốt . Khả năng đặc biệt này của bé con mà bị người khác phát hiện chắc chắn bọn họ sẽ lợi dụng em ấy mà phục vụ cho tham vọng của mình . Nhất là bên quân đội a , bọn chúng sẽ bắt em ấy tra hỏi gián điệp .. bắt chúng khai ra bí mật ..
. Vương Nguyên nhìn Vương Tuấn Khải trầm mặt , bé con cũng tò mò hỏi
” Mắt của Khải Khải cũng có màu đỏ , không phải là đeo lens chứ ? ”
. Vương Tuấn Khải lắc đầu , sau đó vươn tay về phía đối diện , nhẹ nâng cằm bé con sau đó xoa dần lên má rồi dừng lại nơi mi mắt em ấy làm bé con theo phản xạ liền khép hờ một bên mắt bị hắn sờ sờ
” Mắt anh là thừa hưởng từ baba .. Ừm , nhưng phải nói , mắt em rất giống mắt của mama anh . Đều rất đẹp ! ”
. Đôi mắt to tròn màu hạt dẻ kia tạo cho hắn cảm giác gần gũi đến kỳ quái .. có lẽ hắn cũng vì vậy mà yêu thích đứa nhỏ này đi ?
. Đang lúc hắn chạm vào mặt em ấy , cổ tay đột nhiên bị một bàn tay ẩm ướt giữ lại . Nhìn lên liền phát hiện là một cậu trai vẻ mặt cứ cau có , hầm hầm tựa như ai vừa quịt tiền của cậu ta . Cậu ta mặc một chiếc áo choàng màu đen hình như là loại vải không thấm nước , trên đầu trùm một cái khăn bông màu lục khỏi nói cũng biết là cái tên họ Dịch kia đưa cho rồi . Ánh mắt người nọ không một tí thiện cảm nào mà nhìn hắn , khuôn mặt tuấn mĩ còn đọng lại vài giọt nước mưa .. Rốt cục Vương Nguyên đối diện hắn đứng lên , lấy khăn bông trên đầu người nọ mà lau lau mặt cho hắn
” Hàng Hàng , anh như vậy sẽ khiến mọi người lo lắng a ! ” – Người nọ buông tay Vương Tuấn Khải cư nhiên hướng bên má Vương Nguyên hôn nhẹ một cái sau đó lủi vào trong . Đinh Trình Hâm đứng ở quầy thu ngân bấm bấm , cư nhiên khi không bị y lôi theo lên lầu , chỉ kịp kêu Lưu Chí Hoành thay cậu ta kiểm tra thu chi hôm nay .
. Vương Tuấn Khải há miệng nhìn một màn kia , sau đó nhào đến chà chà má bé con làm nó đỏ ửng lên . Vương Nguyên vươn đôi tay mang găng trắng ôm cánh tay hắn – ” Oa , Khải Khải ca , anh làm sao vậy !!? ”
” Hư hư , Nguyên Nhi , sao em để hắn hôn dễ dàng vậy !!? ”
. Bé con ngây thơ a một tiếng , sau đó mới nói
” Hàng Hàng thay vì nói cảm ơn thì anh ấy sẽ hôn em một cái . A , mà bất quá anh ấy cũng không tùy tiện đâu , chỉ hôn em , Trình Trình cùng Hoành Hoành thôi ! ”
. Vương Tuấn Khải hiểu được nguyên do nhưng cũng không khỏi khó chịu , lằng nhằng một lúc mời về chỗ ngồi . Sau đó bắt đầu dị nghị tên nọ
” Hắn sao vận quần áo kì cục thế ? ”
” Sao lại kì cục ? Đó là áo choàng đi mưa của tiệm bánh bọn em a . Bình thường đi giao bánh cũng hay gặp trời mưa lắm , có áo choàng thì bánh không bị ướt . Bất quá .. Hàng Hàng vận áo mưa không chịu kéo mũ trùm đầu lên nên mới bị ướt mặt như vậy a ! ”
. Vương Tuấn Khải hiện tại mới biết tên kia cũng là người của tiệm bánh .. Hắn ban nãy cứ tưởng là dị nhân a . Nhưng mà ..
” Tiệm bánh của em rốt cục có bao nhiêu người vậy ? ”
” Tiệm bánh có sáu người trực theo ca .. Có em nè , tiểu Kỳ nè , Thiên Thiên cùng Hoành Hoành nè , Trình Trình với Hàng Hàng nữa a ! ”
. Vương Tuấn Khải gật gật đầu , vậy là hắn hôm nay đã diện kiến được năm người a , còn thiếu tên tiểu Kỳ gì gì kia .
” Khải Khải ca , đã tám giờ tối rồi , anh không về nhà sao ? ”
” Em muốn đuổi anh sao ? ”
. Bé con nghe vậy liền thành thật lắc lắc đầu , nói rằng sợ người nhà lo cho hắn . Vương Tuấn Khải cũng chưa nói bối cảnh nhà mình cho em ấy biết
” Ân , anh không có mama . Baba cũng không có thương anh ! ”
. Bé con nghe vậy liền sửng sốt , đôi tay mang găng trắng nắm lấy tay hắn
” Không có đâu , nhất định là hiểu lầm , baba sẽ rất thương anh ! ”
. Vương Tuấn Khải nghe em ấy nói cũng hiểu , dù sao tâm lý của những đứa trẻ mồ côi , điều mong muốn nhất vẫn là được có bama đi ?
” Em không hiểu đâu ! ”
. Bé con nọ do dự , sau đó nói – ” Vậy .. Nguyên Nhi thương anh nhé ? ”
. Vương Tuấn Khải vừa nghe liền sững người , có chút thất thố mà ụp hai ba muỗng đường vào ly cà phê của mình .. Sau đó nhìn thật kĩ đứa nhỏ kia . Em ấy mang cho người khác cảm giác thật thánh thiện , cũng ngây thơ đáng yêu . Thôi thúc người ta nổi lên dục vọng chiếm hữu hoặc khát khao bảo vệ . Hắn cũng không rõ mình thuộc loại nào nữa ..
” Ưm .. em nói sai gì sao ? ”
. Vương Tuấn Khải im lặng , sau đó lại bật cười , tay vươn qua xoa nhẹ má bé con
” Ha , lời này sau này không được nói lung tung nữa đó ! ”
. Bé con gãi gãi đầu , khuôn mặt nhỏ vô thức cọ nhẹ lòng bàn tay của hắn .. Vương Tuấn Khải vì động tác này của em ấy mà nội tâm run rẩy .. Thiên a .. tại sao lại đáng yêu như thế này !!?
. Cả hai ngồi nói thêm vài câu , đồng hồ chỉ đúng chín giờ , Dịch Dương Thiên Tỉ đứng ở cửa này giờ liền đi đến , đặt lên bàn một ly sữa lớn .. Vương Tuấn Khải còn đang khó hiểu thì bé con nọ đã rưng rưng nhìn họ Dịch
” Em .. ”
” Tiểu Kỳ bảo , em phải uống hết mới được đi ngủ ! ”
. Vương Tuấn Khải nhìn cục cưng nọ , Dịch Dương Thiên Tỉ nhìn hắn , khẽ nói
” Đã đến giờ tiệm bánh đóng cửa .. ” – Lời này mang ý đuổi khách rõ ràng như vậy a , hắn không hiểu thì chẳng phải là đồ ngốc sao ?
. Vương Tuấn Khải trầm mặt đứng lên . Bé con kia nghĩ gì đó , sau đó đứng lên chạy về phía sau quầy bánh , lục đục một lúc liền mang ra cho hắn một cái hộp bánh .
. Vương Tuấn Khải nhận ra tiệm bánh này thật đặc biệt , hộp bánh cũng đặc biệt !
. Cái hộp vuông vức màu lục , bên trong để một quả cầu bằng nhựa trong suốt , mà bên trong quả cầu bằng nhựa lại là một phần bánh Tiramisu . Là cái ban nãy hắn cũng em ấy làm a !
” Khải Khải ca , tạm biệt ! Hộp này anh chỉ cần vặn nhẹ quả cầu là mở ra được rồi ! Làm như vậy có thể đặc biệt bảo vệ bánh a ! ”
” Ừm ! Cảm ơn em ! ”
. Sau đó , bé con nọ trước ánh mắt quái dị của Dịch Dương Thiên Tỉ mà kiễng chân thật cao , trên má hắn hôn một cái
” Baaa .. ”
. Vương Tuấn Khải sững cả người , hắn sau đó không biết chính mình làm như thế nào để về tới nhà a !
.
.
. Hết chương 4 .
.
.
– Cầu cmt , cầu vote =)))
– Mấy đứa lại sắp tham gia Happy Camp =)) Ba lần rồi … mỗi lần bọn trẻ đi là tuôi lại cứ nhớ HƯBCA ahuhu =((
– Hông biết Thiên Tổng đại nhân của tuôi sẽ nhảy điệu gì cho show này nữa =)))))))

    Chưa có bài viết nào được lên lịch