[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên – [ Chương 2 ] Tiểu JJ của anh thật lớn cùng Nhặt được bảo bối !

[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên

[Hiện Đại] Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên – [ Chương 2 ] Tiểu JJ của anh thật lớn cùng Nhặt được bảo bối !

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

[ Chương 2 ] Tiểu JJ của anh thật lớn cùng Nhặt được bảo bối !
.
.
. Mãi một lúc sau người nọ bị thiếu niên cọ cọ đuổi đi mới không tình nguyện liếc Vương Tuấn Khải một cái mới rời đi . Đứa nhỏ kia khúc khích cười , dùng khăn bông lau lau cái đầu còn ướt của mình . Lúc này Vương Tuấn Khải mới nhìn quần áo của mình , chính là đồ ngủ a .. Hắn sau đó hơi ngạc nhiên hỏi
” Quần áo này .. ? ”
” A , ban nãy anh đột nhiên ngất xỉu , tiểu Kỳ nói anh bị hạ đường huyết đột ngột do dính nước mưa a . Phải rồi , anh uống chút cacao nóng đi , hạ đường huyết dùng chút đồ ngọt mới tốt a ! ”
. Vương Tuấn Khải gật đầu , nhìn thiếu niên đổ ra cacao còn bốc khói nghi ngút từ trong bình giữ ấm , đưa cho hắn , lại hỏi hắn có muốn dùng chung với kẹo marshmallow không .
” Marshmallow .. là cái gì ? ”
” Anh không biết sao ? Là một loại kẹo dẻo xốp , vừa mềm vừa mịn , ngọt ngọt .. Vừa ngậm liền tan a , rất được ưa chuộng ở tiệm của em đó nha ! ”
. Vương Tuấn Khải gật đầu , thiếu niên liền lấy bên cạnh bình giữ ấm một lọ thủy tinh , bên trong đựng những khối hình trụ nho nhỏ trắng muốt . Vương Tuấn Khải có cảm giác cái marshmallow gì đó cũng trắng trắng giống đứa nhỏ này vậy a !
. Bất quá hắn vẫn không thích kẹo , ngậm vào liền tan , hắn thấy nó cứ quái quái thế nào ấy … Sau đó nghe thiếu niên kia đột nhiên hỏi hắn
” Anh tên gì vậy ? Anh có cần nhân viên của tiệm đưa anh về không ? ”
” Anh tên Vương Tuấn Khải , không cần . ”
. Bé con kia cười toe nhìn hắn , bất quá , giờ mới để ý , cái giọng người kia trầm trầm , nghe có chút .. sợ a !
” Thật trùng hợp , em tên Vương Nguyên a .. ”
” Em tên Nguyên ? Ân , tại sao ốm như vậy mà gọi là Nguyên a .. ”
. Bé con kia ngoài dự liệu của hắn , đôi tay đeo găng quơ quơ tạo thành một hình tròn , giọng đáng yêu nói
” Anh không biết đâu ! Em lúc nhỏ tròn lắm cơ ! ”
. Vương Tuấn Khải phì cười , nhìn em ấy như vậy , có chút ngốc manh ! Không nhịn được hỏi
” Em năm nay bao nhiêu tuổi rồi ? ”
” Em mười bốn tuổi ! ”
. Vương Tuấn Khải nhìn bé con khó hiểu , nhỏ như vậy tại sao đã đến tiệm bánh làm ? Không lẽ gia đình em ấy là chủ tiệm bánh ?
. Bé con gật đầu , sau đó có chút buồn bã nói – ” Em từ nhỏ không có baba , cũng không có mama .. Em sống ở cô nhi viện , các ca ca rất thương em . Sau đó các anh ấy đủ mười tám tuổi , không thể ở cô nhi viện nữa nên đã xin trưởng viện , mang theo em đến đây a .. Em không biết bama em như thế nào , nhưng họ rất rất giàu nha , trước khi rời khỏi , trưởng viện còn giao cho em hai cái thẻ tín dụng a , các ca ca kiểm tra nói bên trong thực có rất nhiều tiền ! Sau đó em cùng mọi người quyết định đến đây mở một tiệm bánh ! ”
. Vương Tuấn Khải im lặng . Có vẻ tuổi thơ đứa nhỏ này cũng không tốt đẹp hơn hắn là bao .. Hắn năm nay hai mươi tuổi . Mama hắn trên một chuyến bay về thăm nhà mẹ đẻ mà gặp tai nạn qua đời , baba vì vậy rất đau buồn .. thường xuyên lãnh đạm với hắn . Hắn vừa tám tuổi tuổi đã quăng hắn vào một nơi , có thể xem là trại huấn luyện của hắc bang của baba hắn .. Vừa học vừa trải qua huấn luyện , hắn cư nhiên không có tuổi thơ a . Mãi đến khi mười sáu , hắn hoàn thành khóa huấn luyện , đạt trình độ một chọi một trăm thì được baba hắn buông tha .. Nhưng giống như là lên một level mới , hắn bị đá đến công ty bắt đầu trải nghiệm cảm giác phó tổng giám đốc . May mắn hôm nay là một ngày nghỉ , hắn chạy ra ngoài , khụ , nói ra chính là muốn đi thử vận may , xem coi chính mình hôm nay có thể tìm được một người thích hợp đảm đương vị trí phu nhân sau này cho hắn hay không .. Nhưng nhìn ai hắn cũng không vừa mắt a , đến khi gặp đứa nhỏ này .. Hắn bắt đầu nghi ngờ , mình nhìn ai cũng không vừa mắt , có lẽ là mình đồng tính đi ?
. Vương Tuấn Khải trước suy nghĩ của mình thì cũng rất bình tĩnh , sống ở đời là phải biết chấp nhận sự thật dù nó có phũ phàng tới đâu . Baba hắn dạy như vậy !
. Bé con thấy hắn ngẩn người , liền quơ quơ đôi tay trắng
” Khải Khải ca , anh sao vậy ? ”
. Vương Tuấn Khải giật mình , phát hiện chính mình ngẩn người mà quên mất đứa nhỏ kia , rốt cục cười cười nói
” Anh năm nay hai mươi .. Em học ở trường nào vậy ? ”
” Em a ? Các ca ca không cho em đến trường , kiến thức của em đều do các anh ấy dạy , đảm bảo trình độ của em là 12/12 nhé ! ”
. Vương Tuấn Khải đỡ trán , ngoắc ngoắc tay gọi đứa nhỏ cách mình hơi xa lại gần một chút . Em ấy đi đến , cạnh hắn ở trên giường , sau đó lại nắm tay hắn , rốt cục nói
” Anh chắc là phải trải qua cuộc sống rất căng thẳng ha ? ”
” Sao em biết ? ” – Vương Tuấn Khải ngạc nhiên .. Bé con e dè , rốt cục thấp giọng nói
” Em .. ban nãy giúp anh thay đồ , thấy trong người anh có giấu súng .. ”
. Vương Tuấn Khải sắc mặt thay đổi , làm cho bé con sợ hãi .. Các ca ca nói , người có súng đều rất dữ a .. Không lẽ Khải Khải ca cũng không phải người tốt ?
. Trái ngược với bé con , Vương Tuấn Khải lại biến thái nghĩ .. Em ấy thay đồ cho hắn .. chắc chắn có sờ mó hắn nha !
” Nguyên Nhi , em ban nãy thực sự thay quần áo cho anh từ trên xuống dưới ? ”
. Bé con kia im lặng , sau đó đỏ mặt gật đầu , cuối cùng cúi gầm mặt luôn . Tay nhỏ mang găng trắng khẽ nắm grap giường màu trắng của mình
” Khải Khải ca .. tiểu JJ thật lớn .. ban nãy em còn bị nó đập vào mặt ! ”
. Vương Tuấn Khải run rẩy .. thiên a a , vậy là hắn mất zin rồi hả ?
. Vương Tuấn Khải hừ hừ , nắm cổ tay của bé con mà đè xuống giường . Găng tay của em ấy tương đối dài , hình như làm bằng chất liệu chống thấm đặt biệt , kéo dài đến gần nửa cẳng tay
” Em nhìn của anh rồi , có phải nếu anh không nhìn lại của em thì sẽ rất rất không công bằng hay không hả ? ”
. Vương Nguyên bị hắn ấn hai tay ghì sang hai bên đầu liền run nhẹ một cái , mặt đỏ bừng bừng – ” Phải .. phải nhìn sao ? Nguyên .. Nguyên không cố ý mà .. Nguyên Nguyên sợ anh bị cảm .. ”
. Vương Tuấn Khải gian tà , tiếp tục trêu ghẹo bé con , tay mò vào sơ mi bé khẽ sờ sờ bụng – ” Em chẳng phải đã nhìn của anh sao ? ”
” Nhưng .. nhưng .. ” – Bé con ấp a ấp úng , rốt cục lo lắng nhìn hắn – ” .. nhìn một chút thôi đó ! ”
. Vương Tuấn Khải phì cười , thấy hài tử kia ngại đến như vậy , hai mắt rưng rưng muốn khóc nên không nỡ trêu nữa , rốt cục kéo em ấy ngồi dậy
” Khải Khải ca đùa thôi , không xem ~ Nguyên Nhi đừng khóc ! Bất quá Nguyên Nhi hôn Khải Khải ca một cái có được hay không ? ”
. Vương Tiểu Thỏ liền gật mạnh đầu một cái , níu áo trèo trèo lên người Vương Tuấn Khải .. Lúc bé con trèo lên , hắn phát hiện bé thật nhẹ nha .. Rốt cục bên má hắn vang lên một tiếng , âm thanh cực kỳ đáng yêu
” Baaa .. ” – Bé con hôn hôn xong rồi trèo xuống .. Vương Tuấn Khải nghe âm thanh đó liền tích cực run rẩy .. Trời ạ , hôm nay hắn ra đường nhặt được bảo bối cơ đấy , quả nhiên là lời to rồi !!!
.
.
. Hết chương 2 .
.
.
– Cầu cmt , cầu vote =))
– Lịch đăng chương là thứ hai , thứ tư cùng thứ sáu hàng tuần nha =)))

    Chưa có bài viết nào được lên lịch