[Đam Mỹ] [NP] Ca Thần Chi Luyến – Chương 9 (Hạ)

[Đam Mỹ] [NP] Ca Thần Chi Luyến

[Đam Mỹ] [NP] Ca Thần Chi Luyến – Chương 9 (Hạ)

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Ta nâng cằm nói: "Mười ngày! !"

. . . . . . . . . . . . . . . . . .

"Ách. . . . . . Lão đây già rồi nên cái lổ tai cũng không tốt, xin hỏi công tử ngài vừa rồi nói, chính là mười năm?"

"Không! Chính là mười ngày! Với ta mà nói, mười ngày là đủ rồi!"

. . . . . . . . . . . . . . . . . .

"Hắc hắc ~~ phải không?" Bà ta thần tình hắc tuyến nhìn ta.

Lúc này, ta mẫn cảm phát hiện: trong phòng trừ bỏ Băng sơn nam ra thì những người khác thân mình đều run run, như là. . . . . . Nhịn cười? !!

Đáng giận! ! Ta đây nhất định phải chứng minh cho bọn họ xem đây không phải chuyện nực cười!

Ta tức giận hỏi tú bà, "Hồ l. . . . . . Xuân Hương gảy tỳ bà rất khá sao?"

Tú bà khả kiêu ngạo nói: "Kia không cần phải nói. Xuân Hương chúng ta a ~ chính là tài mạo song toàn a ~ tỳ bà cùng ca nghệ của nàng thật sự là làm cho người ta "Ba tháng không biết vị thịt", phần lớn khách nhân đều là vì vậy mới đến đó! !"

Ta bĩu môi, nhìn phía Mắt đào hoa, dùng ánh mắt hỏi : Phải không?

Mắt đào hoa đầu tiên là không chút do dự gật đầu, rồi lại đột nhiên nghĩ đến cái đó liền mạnh lắc đầu, đến lúc gặp ánh mắt giết người của ta mới chậm rãi gật gật đầu. Ta tức chết mà.

"Nguyên lai là như vậy a ~ ta đây cũng muốn hảo hảo thưởng thức một chút ." Nói xong, ta liền đứng dậy đi ra ngoài, những người khác cũng đi theo, chúng ta toàn bộ đứng ở trên hành lang, nhìn cái sân khấu trong đại sảnh.

Vừa lúc, hồ ly tinh sau một hồi khách sáo, liền bắt đầu biểu diễn.

Ta nhắm mắt lại.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Một khúc kết thúc.

Ta mở mắt, chống lại ánh mắt thị uy của hồ ly tinh. Nữ nhân này. . . . . . Ta nheo mắt lại.

Lầu trên lầu dưới âm thanh trầm trồ khen ngợi không dứt bên tai. Tú bà đặc biệt tự hào hỏi ta: "Công tử, ngài cảm thấy như thế nào?"

"Chỉ có một chữ."

"Nga ~ kia ~ là chữ nào a?" Trên mặt bà ta giống như viết: không cần phải nói , nhất định là: hảo!

"Tệ." Ta khinh miệt nói.

"A ~~?" Lúc này tú bà hoàn toàn tiếp thu không được, ngây ngẩn cả người. Ta nghĩ, ta là người thứ nhất nói như vậy.

Hừ!

"Ai ~~~~~ không nghĩ tới kỹ nữ nổi tiếng số một Hàng Châu bất quá chỉ có vậy mà thôi." Ta cố ý lớn tiếng nói.

Quả nhiên, khiến dân chúng tràn đầy phẫn nộ.

"Ai! ! ! Tên Xú tiểu tử nào đó! ! Cố ý kiếm chuyện! A ~~? Xuân Hương của chúng ta làm sao không tốt ? ? ! !"

"Đúng vậy đúng vậy, tiểu tử ngươi không muốn sống nữa à? ? ! Cư nhiên dám nói Xuân Hương chúng ta như vậy? ? ! Cút cho ta! ! Nếu không đại gia ta liền đem ngươi đánh cho răng rơi đầy đất! !"

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Ta đi ra, tiếng chửi bậy nhất thời biến thành tiếng hít không khí. Ta đi đến trước mặt hồ ly tinh. Nàng ta đứng lên, hung tợn nhìn chằm chằm ta.

Ta một phen đoạt cây tỳ bà trong tay Hồ ly, bắt đầu đàn – khúc nhạc vừa rồi.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Một khúc đã kết thúc rất lâu, người, còn chưa có hoàn hồn.

"Không! ! ! Không có khả năng! ! ! !" Tiếng hét chói tai tràn ngập cả đại sảnh. Hồ ly tinh phát cuồng chỉ vào ta: "Bản nhạc này là ta mới mua của người phổ nhạc mấy ngày hôm trước, ngươi. . . . . . Ngươi không có khả năng biết được! ! ! ! !"

"Nếu nói, là ta nhớ kỹ lúc ngươi đang đàn thì sao?" Ta thoải mái cởi bỏ khúc mắc của nàng ta.

. . . . . . . . . . . ."Không! ! ! Không có khả năng! ! Điều đó không có khả năng! ! !" Hồ ly tinh vẫn là một mực lắc lắc đầu, cự tuyệt tin tưởng sự thật này.

Ta đem tỳ bà buông, đối nàng nói một câu cuối cùng: "Mặc kệ ngươi có tin hay không, tóm lại, đây là sự thật. Xin khuyên một câu: ‘ núi cao còn có núi cao hơn ‘, đừng quá tự phụ." Nói xong, ta không chút nào lưu luyến xoay người rời đi.

*****************************************

Một mình đi trên đường, trong đầu vẫn là rầu rĩ, ta không hiểu, hôm nay rốt cuộc bị sao vậy, sao lại làm ra rất nhiều chuyện kỳ quái, nhưng mà. . . . . . Nhưng mà bởi vì khó chịu, khó chịu khi biết Mắt đào hoa cùng nữ nhân kia từng có quan hệ với nhau. Này. . . . . . Này cũng quá khoa trương đi! ! ! Ta cùng Mắt đào hoa biết nhau còn không đến một ngày a ~~! !

Không! Nhất định là ta nghĩ sai rồi! !

"Thân ái ~~ ngươi đang làm cái gì vậy? Lắc đầu hoài coi chừng rớt luôn nha! !" Nghe âm thanh quen thuộc, ta lập tức ngẩng đầu, chống lại một đôi mắt như cười mà không cười, trong nháy mắt, ta lại nghe được một tiếng "Binh" , lại là cái âm thanh gì đó phát ra.

"Chúng ta trở về đi." Băng sơn nam không biết từ khi nào đến bên cạnh, đối với ta nói như vậy.

Ta xem xem cái này, nhìn nhìn cái kia, nhìn xem, xem nhìn. . . . . . Đột nhiên bước nhanh chạy về phía trước! !

"Thân ái ~!"

"Phong ~!"

Ta bịt kín cái lổ tai, cự tuyệt nghe, chính là chạy biến.

Ta một hơi hướng về khách điếm, nghe tiếng tiểu nhị "Khách quan, sớm như vậy …" còn không có nói xong thì ta đã vào đến phòng, cần thận khoá cửa lại.

Thật vất vả bình phục nhịp tim hỗn loạn, rồi mới đột nhiên nhớ ra một vấn đề trọng yếu: ta làm cái gì mà lại chạy a?

. . . . . . . . . . . . . . . . . . Trả lời là — ta cũng không biết.

Quên đi, vẫn là bảo trì tác phong trước sau như một của ta: không nghĩ ra thì đừng nghĩ nữa.

Ta quay đầu lên giường, che chăn liền ngủ.

****************************************

    Chưa có bài viết nào được lên lịch