Chương 4: Đoàn tụ – Phần 2

Spirited Away 2 : Trở về vùng đất linh hồn

Chương 4: Đoàn tụ – Phần 2

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Chihiro cười to. “Em giỡn thôi.”

“Phải.” Lin đảo mắt. “Thôi, chúng ta cần làm em sẵn sàng làm việc hoặc Yubaba sẽ đổ cho chúng ta là lười biếng, vô trách nhiệm.”

Chihiro nghiêng đầu. “Chúng ta không lười, chỉ đang nói chuyện thôi mà.”

“Ừ, đi nói điều đó với mụ già ấy.”

Mất khoảng 10 phút để Chihiro hoàn tất việc dọn phòng. Hai chị em đã có khoảng thời gian thích hợp để bắt kịp những gì xảy ra 12 năm qua. Chihiro giải bày những nỗ lực của mình để trở về thế giới linh hồn và cánh cổng chưa bao giờ mở ra.

“Cái cổng đó có ý thức của nó.” Lin nói. “Em không bao giờ biết khi nào nó…”

“Sen! Sen! Cô ở đâu?”

Lin bực bội vì bị gián đoạn. Chị mở cửa và thấy một con cóc có vẻ lo lắng.

“Ông muốn gì?” chị hỏi. “Chúng tôi đang nói chuyện.”

Con cóc cười có vẻ biết lỗi. “Tôi xin lỗi, nhưng Yubaba muốn gặp Sen ngay lập tức. Cậu Boh đang nổi giận và yêu cầu được gặp cô.”

Lin thở dài, nhìn Chihiro. “Xin lỗi Sen, có vẻ chúng ta sẽ nói chuyện sau đi vì bà ta không thể kiểm soát con trai mình.”

Chihiro chỉ cười. “Mình còn nhiều thời gian mà. Chúng ta là bạn đồng hành mà phải không.” Cô đi theo con cóc ra khỏi phòng. “À mà Lin, em thích tên thật của mình hơn.”

Lin vỗ trán. “Ồ phải, chị quên mất. Xin lỗi nhé Se… Chihiro. Chắc phải mất một thời gian chị mới quen được, chị đã gọi như thế 12 năm.”

Chihiro chỉ gật đầu rồi trở lại văn phòng của Yubaba. Cô tự hỏi không biết Boh muốn gì ở mình. Cô đã có thể nghe thấy tiếng khóc của nó ngay khi đến trước cái nắm cửa kì diệu.

“Mất thời gian quá.” Cái nắm cửa cằn nhằn. “Thằng nhóc hư hỏng chỉ làm ta đau đầu.”

Chihiro khoanh tay và nhìn trừng trừng nó. “Thằng nhóc đó là chủ của ngươi và là bạn ta. Và ngươi nên nói năng cẩn thận khi người người đang xúc phạm đang ở kế bên.”

Cái nắm cửa chỉ biết rên rồi mở hé ra. Cô nhìn vào văn phòng Yubaba qua khoảng hé ra, không chú ý đến vẻ mặt khiêu khích của cái nắm cửa.

“Yubaba, là cháu.”

Cánh cửa tự mở toang cho Chihiro vào. “Tốn thời gian quá!” Yubaba quát. “Ta bỗng hồi tưởng lại lúc Vô Diện muốn gặp mi.”

Chihiro xem như không nghe thấy lời khiêu khích. “Vậy, Boh muốn gì?”

Yubaba đảo mắt. “Mi nghĩ sao? Nó muốn chơi. Dù nó đã chơi quá nhiều.”

Chihiro chớp mắt khó xử. Cô chưa từng nghe Yubaba nói về con mình theo cách đó. Mụ phù thủy luôn bao che cho con mình, dù ít hay nhiều.

“Bà biết đó, Yubaba, đôi lúc bà đã làm hư nó đấy.” Chihiro nhận xét.

Yubaba thậm chí từng không thèm nhìn Chihiro, nhưng giờ mụ nhìn chằm chằm cô với đôi mắt mở lớn. “Mi nói gì?” mụ hỏi, nhìn giận dữ. “Mi buộc tội ta là người mẹ tồi sao?”

Mụ phù thủy biết điều này rõ ràng là sai. Hoặc là do trí tưởng tượng, hoặc Chihiro đã thấy tia lửa phụt ra từ miệng Yubaba khi mụ quát.

“Không hề.” Chihiro trả lời. “Bà là người mẹ tuyệt vời. Cháu chỉ muốn nói bà cần làm cho Boh nhận ra bà mới là mẹ nó, chứ không phải nó.”

Yubaba khịt mũi nhưng có vẻ đã bình tĩnh lại. “Cám ơn vì lời khuyên, Sen, nhưng ta kiểm soát được. Giờ thì vào đó và chơi với nó đi.”

Chihiro chỉ nhún vai. “Bà nói gì cũng được. Nhưng cháu thích được gọi bằng tên thật hơn, Chihiro.”

Cô đã thấy phản ứng cô muốn nhìn từ mụ phù thủy. Yubaba nhìn như bị sốc khi Chihiro biết tên mình. “Làm… làm… làm thế nào? Nhưng ta đã lấy…’

Chihiro cười to vì cô biết mụ sẽ không ngờ tới. “Cháu biết bà đã lấy tên cháu, nhưng cháu không ngốc. Cháu đã sớm viết tên mình để nhớ.”

Cô vào phòng Boh, bỏ lại Yubaba với câu nói đó. Khi Yubaba đã hoàn hồn, mụ tự nhủ, “Mình cần tìm phương pháp kiểm soát nhân viên tốt hơn.”

Chihiro nghe thấy lời thì thầm của Yubaba, nhưng cô xem như không để ý. Cô bây giờ đang thắng thế Yubaba.

Trong phòng đồ chơi, không biết Boh đã trốn ở đâu, nhưng Chihiro biết. Cô bước đến đống gối cùng thú nhồi bông.

“Boh? Em có đó không?”

Đứa bé khổng lồ chui ra từ đống gối.

“Yay Sen, chị đến rồi!”

Chihiro cười. “Chà, chị không được quyền chọn lựa.”

Boh bò ra rồi đưa Chihiro một con thú nhồi bông. “Chơi trò đánh gục Vô Diện nhé.” Nó vui vẻ nói.

Hai người chơi khoảng hơn 1 giờ thì Boh cuối cùng cũng mệt. Đã qua giờ ngủ của nó, nhưng từ nhỏ nó đã ngủ bất cứ khi nào nó muốn và thực tế là không có giờ ngủ cố định.

“Vui quá.” Boh nói, rồi leo lên giường. “Em vui lắm khi có người chơi chung. Mẹ lúc nào cũng làm việc, em chỉ chơi với chim Yu và mấy cái đầu nhảy nhảy của mẹ.”

Chihiro cười khúc khích trong khi nhét Boh vào chăn. “Chị cũng vui khi chơi với em.” Cô nói.

Cô định đi nhưng Boh dường như chưa nói xong. “Nè Sen?”

“Hả?”

“Khi nào chị và anh Haku có em bé, em có thể làm anh hai của tụi nó?” nó ngây thơ hỏi.

Chihiro cảm thấy mặt mình nóng lên. Cô chắc chắn mặt mình giờ y như củ cải đỏ. Cô không mong cuộc bàn luận này đi sâu hơn.

“Ờ… Boh, đó là… à…”

“Sao vậy?” Boh hỏi.

Chihiro không biết phải làm sao giải thích tình huống này cho nó. “Chà, em thấy đó, điều đó sẽ không xảy ra đâu.”

“Tại sao không?”

“Vì chị là con người còn anh ấy là thần linh.”

“Vậy thì.”

“Vậy thì, ờ…” Chihiro không biết nói gì. Cô biết chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra giữa mình và Haku. Con người và linh hồn không thể ở cùng nhau, đó là lí do hai thế giới tồn tại tách biệt. Nhưng vậy thì tại sao cô lại chờ anh quá lâu? Cô hi vọng điều không tưởng sẽ xảy ra?

“Sao lại không thể?” Boh hỏi lại.

“Ừm… anh ấy không thích chị như chị thích anh ấy.” Cô nói điều mình nghĩ là thật.

Boh lắc đầu. “Anh ấy có mà!” nó vui vẻ nói. “Anh ấy cũng cảm thấy vậy với chị, như chị thích anh ấy vậy.”

Chihiro ước gì điều đó là thật, nhưng dường như không thể. “Không đâu Boh, chị chỉ là một con người đi lạc vào thế giới linh hồn thôi.”

“Không, không phải!” Boh cắt ngang, nghe ra là đang giận. “Chị là người bạn tốt nhất mà bất kì ai từng có. Chị đã giúp tất cả mọi người. Chị đưa em ra khỏi phòng và giới thiệu cho em dì Zeniba. Chị trả lại tên cho anh Haku. Chị làm cho nhiều linh hồn nhận ra không phải con người nào cũng xấu. Mọi người yêu quý chị, Sen! Chị không chỉ là con người. Chị là bạn tốt của mọi người. Chị là thành viên ở đây.”

Chihiro sửng sốt bởi lời nói của Boh. Cô cười với nó. “Boh, em chắc chắn là đứa trẻ thông minh nhất chị từng gặp.”

Boh cười vang. “Chị có thường hay gặp đứa trẻ 307 tuổi trong thế giới con người?” nó nói.

Miệng Chihiro như muốn rớt. “Em… em… em…”

Boh gật đầu. “Đúng đó, nhưng em quyết định ở lại hình đạng đứa trẻ. Em thích hình hài này nhất. Vui lắm. Em không muốn trưởng thành. Em muốn mãi là trẻ con! Yay!”

Chihiro gãi đầu. “Ừ, chị đoán là em có thể chọn bất kì tuổi nào em muốn. Chị ước gì mình cũng có khả năng đó.” Cô nói. Đột nhiên cô trở nên nghiêm túc. “Nè Boh, mẹ của em bao nhiêu tuổi?”

Boh suy nghĩ vài phút. “Không chắc nữa. Em chỉ biết bà ấy đã hơn 80000.”

“80000!” Chihiro kêu lên. “Ôi trời, già thật đó.”

Boh nhún vui. “Tuổi tác không là gì với linh hồn cả.”

Nổi trí tò mò, Chihiro hỏi, “Ba em bao nhiêu tuổi?”

Boh lại nhún vai. “Không biết. Em chưa từng gặp ông ấy. Em nghe mẹ nói về ông ấy chỉ có một lần về cái gì mà tình một đêm. Đó là cái gì vậy?”

Chihiro lại đỏ mặt. “Ờ, có vài chuyện chị sẽ nói với em khi… ờ…” Cô muốn nói là khi nó lớn hơn, nhưng lí do đó không thể sử dụng với nó. “Thực sự, ờ… em không biết sao?”

Boh lắc đầu. “Em chỉ biết đó là cách làm người ta ó em bé, nhưng em không biết cụ thể. Em bé ở đâu ra vậy Sen?”

Chihiro rên rỉ. Cô chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống. “Thực ra thì Boh, chỉ có mẹ em mới có thể trả lời câu đó, chị không được phép. Nó đòi hỏi chỉ có ba mẹ mới kể cho con cái nghe được. Em phải hỏi mẹ em.”

Boh gật đầu. “Được rồi. Ngủ ngon nhé, Sen.”

“Ngủ ngon, Boh.”

Cô đóng cửa và quay lại văn phòng Yubaba. Mụ phù thủy đang ngồi ở bàn viết cái gì đó. Mụ nhìn lên khi Chihiro bước vào.

“Cả hai chơi xong rồi?” mụ hỏi.

Chihiro gật đầu. “Vâng, cháu tính đi ngủ.”

Yubaba gật đầu trả lại. “Rất tốt, ngủ ngon.”

Tính bước ra khỏi cửa, Chihiro quay sang nói với Yubaba, “À, và Boh có chuyện muốn hỏi bà.”

Nói xong cô chạy mất. Yubaba đầu đầy thắc mắc trước khi bước vào phòng con trai.

“Con yêu, con muốn hỏi mẹ cái gì?” mụ hỏi.

Boh gật đầu. “Phải, Sen nói mẹ sẽ trả lời con em bé từ đâu ra và tình một đêm là cái gì.”

Yubaba đứng chết lặng ở cửa trong khi Boh từ từ chìm vào giấc ngủ. Tiếng hét của mụ ở ngoài nhà tắm cũng có thể nghe được.

“SEN!!!”

End Chương 4.

    Chưa có bài viết nào được lên lịch