Chương 3: Trở lại

Spirited Away 2 : Trở về vùng đất linh hồn

Chương 3: Trở lại

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Mười hai năm cố gắng. Mười hai năm đợi chờ. Mười hai năm chìm trong nỗi thất vọng. Chihiro đã quen với việc bị bỏ rơi và không còn mong tìm thấy lối ra cuối đường hầm nữa. Vì thế cô cực kì ngạc nhiên khi thấy cảnh vật không giống như cánh đồng thường lệ. Thay vì bao quanh bởi cây cối, nó giống một công viên giải trí bị bỏ hoang, hoặc do ba cô nghĩ như vậy.

Chihiro không thể tin những gì mình thấy. Cô đã ước muốn giây phút này bao năm. Bị bỏ rơi bao năm. Cuối cùng cô cũng có thể trở lại?

“Có phải…” cô thì thầm. “Đây là… có thể nào…”

Vì vài lí do, sự thật này quá lạ lẫm. Cô muốn điều này lâu lắm rồi. Giờ nó đã xảy ra, cô không thể tin được.

Cuối cùng mọi việc cũng thông suốt. “Mình… mình… đã trở lại…” cô lặng lẽ nói. Một niềm xúc động trào dâng khắp tâm hồn, những giọt nước mắt vui sướng lăn dài trên má. “MÌNH ĐÃ QUAY LẠI!”

Không thể tin được. Cuối cùng cô cũng thành công. Cô đã trở lại. Cô đã ở nhà. Thật kì diệu. Mọi thứ vẫn như cô nhớ. Từ khung cảnh này, cô cần tiến vào sâu hơn.

Cô đi theo con đường mình nhớ để đến nhà tắm. Sau vài bước đi, có điều gì bất thường xảy ra; chân cô lún xuống bùn. Chihiro nhìn lại phía sau. Mặt đất ẩm ướt và đầy bùn lầy. Nó rất khô ráo vài phút trước.

Chihiro càng lún sâu hơn. Không, nó không còn là bùn nữa. Nó còn ướt và trơn hơn, và lún sâu hơn.

“Nước!” cô la lên.

Những kí ức về những gì xảy ra 12 năm trước quay về trong cô. Khi cô cố tiến về phía trước, cánh đồng đã hoàn toàn bị nhấn chìm, chặn lối đi duy nhất về cánh cổng linh hồn. Nó lại xảy ra một lần nữa.

“Ôi không!” cô la to khi mực nước dâng cao, nước tràn ra từ miệng bức tượng con ếch của phía bên kia vùng đất, nơi sắp sửa trở thành một con sông.

Cô chạy khỏi nơi đó. Nước dâng cao từng giây. Nước đã lên đến thắt lưng, sau đó đến ngực, rồi đến cổ.

“Gần đến rồi! Gần đến rồi!” cô thở hổn hển.

Nhưng chạy trong nước không dễ chút nào, và cô đột ngột không chạy nữa. Mặt đất dưới chân đã hoàn toàn biến mất.

“Tuyệt.” Cô lẩm bẩm và bắt đầu bơi.

Mực nước càng sâu hơn. May thay cô đã gần đến bờ. Chỉ còn vài khoảng sân nữa là cô sẽ được an toàn trên vùng đất khô ráo.

Thình lình cô cảm thấy có thứ gì vừa bơi qua chân mình. Thứ gì đó cứng và có vảy. Chihiro nuốt khan. Cái gì đang ở trong nước?

Đó, cô lại cảm thấy nó lần nữa. Và lần này cô cũng nhìn thấy thứ gì đó. Qúa tối để nhìn rõ cái gì dưới nước, nhưng nó to, và dù cho đó là gì đi nữa, thì nó cũng đang bơi quanh cô như một con cá mập.

“Làm ơn đừng ăn tôi! Làm ơn đừng ăn tôi! Làm ơn đừng ăn tôi!”

Bàn chân cô chạm đất. Cô bắt đầu chạy nhanh hết mức có thể. Con lươn xuất hiện và cắn chặt áo khoác cô. Không lãng phí một giây, Chihiro bỏ áo khoác lại trên đất.

“Ôi cám ơn, cám ơn, cám ơn bạn!” cô thở hổn hển, ôm mặt đất. Cô nhìn mặt nước và gửi một ánh nhìn ghê tởm. “Con lươn ngu ngốc!”

Mặt nước loang ra trong lúc con lươn bò lên. Chihiro hét và bò ra khỏi phạm vi của nó.

Một khi chắc chắn rằng mình đã đủ xa con lươn, Chihiro lấy lại hơi thở.

“Thật hết hồn.” Cô thì thầm. “Năm phút ở thế giới linh hồn và mình suýt chết đuối và bị ăn thịt.”

Cô mất vài phút để nhận ra có một luồng sáng đang đến gần và chiếu thẳng vào mặt mình. Cô giơ bàn tay lên che mắt. Ánh sáng đến từ một trong những con tàu chở linh hồn.

Sau đó Chihiro chợt nhận ra những gì mình đang nhìn. Cô thấy con tàu, nhưng là thấy xuyên qua bàn tay mình.

“Ôi không, mình lại biến mất!” cô kêu lên.

Điều này cũng xảy ra lần trước cô đến. Haku đã đưa cho cô một quả nho, nói rằng trừ khi cô ăn thức ăn ở thế giới này, cô sẽ biến mất. Nói thì dễ. Vấn đề duy nhất là bây giờ cô không có thức ăn.

Chihiro chạy và tìm xung quanh. “Mình cần đồ ăn! Bất cứ thứ gì ăn được!”

Cô nghĩ phải có thực phẩm gần đây. Nghỉ một lúc, cô hi vọng mình không biến mất. Đột nhiên cô dừng lại, một ý nghĩ đánh vào tâm trí. Cô biết mình cần ăn đồ ở thế giới này, vấn đề là nếu ăn thì có thể Yubaba sẽ biến cô thành lợn hoặc bất cứ con vật nào khác.

“Con dơi già”. Chihiro lầm bầm qua kẽ răng.

Cô đang đối mặt với tình thế tiến thoái lưỡng nan. Hoặc ăn thứ gì đó và rồi ở trong chuồng lợn, hoặc biến mất. Không có lựa chọn nào tốt đẹp cả. Haku ở đâu khi cô đang rất cần anh?

Chờ đã, Haku là người đưa cho cô thức ăn. Cô đã ăn thức ăn của linh hồn, và Yubaba không biến cô thành lợn. Nhưng tại sao? Có phải vì cô không tự ý lấy đồ ăn mà nó được đưa cho mình? Đó là lí do. Ba mẹ cô đã cư xử như lợn vậy nên họ bị trừng phạt. Có thể, có hị vọng, nếu ai đó cho cô đồ ăn của họ thì cô sẽ không phạm tội.

Chihiro nhìn mình. Hầu như cô không thấy được mình nữa. Không có sự lựa chọn nào khác. Cô chạy đến chỗ có thức ăn nhanh hết mức có thể. Những linh hồn đã ở đó. Hầu hết trong số họ là những cái bóng, đó là lí do có nhiều bóng đen trên thế giới. Đa số họ rất ngạc nhiên khi phát hiện có một con người trong thế giới này, trong khi số khác thì tảng lờ. Cô có thể nghe được vài người đang nói về mình.

“Cô ta làm gì ở đây?’’

‘Đó có phải là một con người ?’

‘Pee-ew, cô ta thật bốc mùi.’

‘Đuổi cô ta đi trước khi ta cảm giác ngon miệng của ta mất hết.’

Nếu không đang lúc vội thì Chihiro đã dừng lại để nói cho các linh hồn biết con người thì chẳng có gì là xấu. Nhưng cô không có thời gian. Cô đang mờ đi nhanh chóng.

Cô chạy đến cửa hàng thực phẩm gần nhất. Linh hồn quản lí cửa hàng trao cho cô ánh nhìn dơ bẩn.

‘Đi đi, con người.’ Nó nói. ‘Tiền của ngươi không xài được ở đây.’

‘Làm ơn đi !’. Chihiro cầu xin. ‘Tôi cần ít thức ăn nếu không tôi sẽ biến mất !’

Linh hồn đó nhìn cô tò mò. ‘Ngươi có vàng không ?’

‘Vàng, không, không có.’

‘Vậy thì không có thức ăn cho ngươi.’

Chihiro quỳ xuống trước linh hồn đó. ‘Làm ơn, đừng để tôi biến mất.’

Nó nhìn cô chằm chằm. ‘Đi khỏi đây không ta biến ngươi thành con gián.’

Chihiro không chờ đợi. Cô biết linh hồn này sẽ không giúp mình. Cô nhanh chóng chạy đến gian hàng gần nhất kế bên, nhưng cũng bị đuổi đi như lần thứ nhất. Mọi việc đều giống y vậy dù bất cứ nơi nào cô đến. Không có ai giúp cô cả.

‘Đi đi.’

‘Bọn ta không phục vụ con người.’

‘Ngươi làm ô nhiễm chổ của ta.’

‘Ta có việc cần làm hơn chuyện của ngươi.’

‘Đây là thức ăn của thần linh, không phải cho con người.’

Một lần nữa, lại một lần nữa cô bị từ chối. Các linh hồn chẳng thèm để tâm đến một con người bé nhỏ. Chihiro té ngã trước một cửa hàng và khóc. Tại sao không có ai giúp đỡ cô ? Chẳng lẽ cô chờ đợi 12 năm trở lại đây chỉ để chết trước khi được thấy Haku ?

Một tiếng động nhỏ khiến cô chú ý. Một cái bóng đang ngồi ở quầy thức ăn nhìn cô. Ông ta, ít nhất cô nghĩ vậy, có một dĩa thức ăn trước mặt. Chihiro nắm lấy cơ hội và cầu xin lần nữa.

‘Xin lỗi, thưa ông nhưng tôi đang gặp rắc rối.’ Cô nói. Linh hồn đó nghiêng đầu sang một bên, như thể yêu cầu cô nói tiếp. ‘Tôi là một con người, và trừ khi ăn một thứ gì của thế giới này, tôi sẽ biến mất. Tôi không có tiền để mua đồ ăn và không ai cho tôi thứ gì. Xin ông, làm ơn, chỉ một miếng thức ăn thôi, thậm chí đồ thừa cũng được ? Xin đừng để tôi biến mất.’

Linh hồn vẫn tiếp tục nhìn cô chằm chằm như thể nó đang nghĩ ngợi điều gì. Chihiro bắt đầu cảm thấy có hy vọng, cho đến khi…

‘Này, con người !’ Một linh hồn trông giống sự kết hợp giữa một người đàn ông và một con khủng long, đi ra từ phía sau gian hàng. ‘Không được làm phiền khách của ta ! Đi đi, trước khi ta…’

Linh hồn bóng tối kia chụm tay lại tạo ra tiếng động. Linh hồn quản lí gian hàng nhìn nó kì lạ, nhưng không dám nói gì. Chihiro nhìn linh hồn bóng tối đầy hi vọng.

Nó chộp lấy một miếng thịt, trông như thịt gà và đưa cho Chihiro, người đang rất biết ơn nó.

‘Cám ơn ông nhiều lắm.’ Cô nói, cúi đầu cám ơn linh hồn.

Cái bóng gật đầu và quay lại bữa ăn của mình. Chihiro nhìn chằm chằm vào miếng thịt trong tay một lúc, không chắc chắn lý thuyết cô nghĩ là đúng. Cô có dám ăn thức ăn của linh hồn ? Và câu hỏi được giải đáp nhanh chóng khi cô nhận ra chỉ thấy được bàn tay mình.

‘Làm ơn đừng biến tôi thành lợn.’ Cô cầu nguyện và ăn nó.

Thật ngon quá ! Chẳng trách ba mẹ cô không thể ngừng ăn khi họ đến đây. Nhưng Chihiro chỉ bận tâm đến một điều là cô sẽ không bị biến mất nữa. Cô nhai nuốt nhanh nhất có thể, và từ từ mở mắt ra. Đôi bàn tay bắt đầu hiện hình lại.

Chihiro thở nhẹ nhõm và ngồi sát vào tường. Cám ơn Chúa nó đã có hiệu nghiệm. Bây giờ câu hỏi được đặt ra là liệu Yubaba sẽ biến cô thành lợn hay bắt làm việc. Chỉ có thời gian mới giải được.

Cô không chắc mình ngồi đó bao lâu, nhưng cái bóng đã ăn xong và bỏ đi mà không hề nhận thấy cô. Và một khi linh hồn đó đi mất, chủ gian hàng sẽ đuổi Chihiro ngay.

‘Ngươi vẫn còn ở đây à ?’ nó nói. ‘Cút đi ! Mùi hôi của ngươi sẽ đuổi mất khách của ta !’

Chihiro chạy đi. Cô rất bực về việc bị nói là bốc mùi. ‘Tôi không bốc mùi !’ cô hét lớn.

Một linh hồn bịt mũi. ‘Ngươi bốc mùi thật mà. Mùi của ngươi y như của thế giới ngươi, ô nhiễm và mọi thứ. Sao ngươi không về đi ?’

Chihiro quay lại nhìn linh hồn và khoanh tay. ‘Tôi không thể về. Nước lấp mất đường hầm rồi. Hơn nữa, đây là nhà tôi.’

Linh hồn rên rỉ. ‘Được rồi, chỉ cần tránh xa ta ra.’

‘ĐƯỢC !’ Chihiro hét lên giận dữ muốc bốc khói.

Trong lúc tiếp tục đi cô nhận ra mình không thể nào ra khỏi rừng. Cô buộc phải xin Yubaba một công việc hoặc bà ta vẫn sẽ biến cô thành động vật, hoặc một cục than, hoặc một thứ gì đó mà chắc chắn Chihiro không hề muốn.

‘Mình không nghĩ quá khứ sẽ lặp lại.’ Cô nghĩ thầm.

Cô vẫn nhớ chính xác vị trí nhà tắm. Chắc Yubaba đã nhận ra sự có mặt của cô rồi. Mà bà ta có biết cô ở đây không quan trọng. Nếu bà ta không nhận ra Chihiro, có thể bà ta sẽ lừa cô như lần đầu tiên cô đến đây. Nếu bà ta nhận ra cô… chà, kỉ niệm lần cuối gặp nhau giữa hai người chẳng tốt đẹp tí nào.

Nhà tắm đã ở trước mặt cô. Chihiro bỗng cảm thấy mình đã được về nhà. Nhưng liệu cô có được nhận vào lại ? Chỉ có một cách để biết.

Chihiro băng qua cây cầu, cố gắng, và thất bại khi thử trà trộn vào những linh hồn. Lần trước cô băng qua cầu được là nhờ Haku đã làm phép bảo vệ cô khỏi bị nhìn thấy với điều kiện cô phải nín thở. Cô tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu cô nín thở suốt lúc đó. Không may, một con ếch biết nói làm cô giật mình và hít một hơi.

Thật cẩn thận, Chihiro tự đi vào nhà tắm Thật tuyệt khi được trở lại, nhưng cô cảm thấy hơi khó xử trong lúc này. Cô nhìn xung quanh tìm Haku, Lin hay bất cứ ai mình quen. Cuối cùng cô đi theo những linh hồn khác đến khi tìm được viên quản lí.

‘Xin chào, chào quý khách, chúc quý khách vui vẻ !’. Viên quản lí niềm nở với từng vị khách. ‘Xin chào, tắm vui vẻ nhé. Chào mừng, chúc quý khách thư giãn. Chào mừng… Này, cô là con người !’.

Cuối cùng cô cũng bị nhận ra, nhưng dưới tư cách cô là cái gì, không phải cô là ai.

Chihiro cúi đầu chào ông ta. ‘Chào ông.’ Cô nói rất lễ phép.

‘Ngươi làm gì ở đây ?’ viên quản lí bắt bẻ. ‘Ngươi không được phép đến đây. Đi đi.’

Chihiro khoanh tay. ‘Ông không nhớ cháu sao ?’ cô hỏi.

Viên quản lí rất ngạc nhiên trước câu hỏi đó. ‘Nhận ra ngươi ? Ngươi đang nói cái gì vậy ? Chúng ta không có con người nào ở đây nhiều năm rồi.’

Chihiro mỉm cười. Đây là lúc để con mèo ra khỏi túi. ‘Để cháu đoán, không có con người nào ở đây trong 12 năm, phải không ?’.

Ông gật đầu. ‘Đúng, nhưng làm sao ngươi biết…’ ông ngừng nói khi dần nhận ra sự thật. ‘Chờ đã ! Có phải ngươi ? Có thể nào ngươi là … ?’.

Chihiro gật đầu, vẫn cười tươi. ‘Cháu biết ông còn nhớ cháu mà.’

‘SEN !’ ông quản lí phát khóc, nhảy từ phía sau quầy tính tiền và ôm chặt cô. ‘Sen, thật vui được thấy cháu !’. Ông buông cô ra và lấy hơi la lớn. ‘NÀY MỌI NGƯỜI, SEN TRỞ VỀ RỒI !’.

‘Sen ?’

‘Sen trở lại ?’

‘Cô ấy trở lại thật ư ?’

‘Nhìn kìa, đúng là cô ấy !’

‘Cô ấy đã về.’

‘Sen về rồi ! Sen về rồi !’

Điều tiếp theo Chihiro biết là cô bị vây quanh bởi những nhân viên nhà tắm, và cảm thấy rất ấm áp bởi sự chào đón nồng nhiệt và những câu hỏi.

‘Chào mừng trở lại!.’

‘Cô khỏe không?”

‘Ôi trời, cô đã lớn rồi!’

‘Cô vẫn bốc mùi, nhưng tôi mừng là cô đã về!’

‘Có nhớ chúng tôi không?’

‘Sen trở lại rồi! Sen đã về!’

Chihiro bắt đầu thấy ngột ngạt khi bị chú ý quá nhiều. Rõ ràng mọi người cũng rất nhớ cô nhiều như cô nhớ họ. Cô vẫn tìm Haku và Lin, nhưng không thấy ai trong đám đông cả. Những gì cô thấy là nhiều vị khách rất khó chịu vì bị lơ đi.

‘Này, không phải tôi thô lỗ hay gì’, cô nói, cố gắng không xúc phạm đến ai, ‘nhưng thật tuyệt vời khi được gặp lại mọi người, tôi nghĩ khách hàng đang rất bực tức.’

Ông quản lí nhìn những vị khách và biết cô nói đúng. ‘Được rồi mọi người, trở lại làm việc đi! Chúng ta sẽ hỏi han sau! Nào nào, khách hàng đang ở đây đấy!’

Những linh hồn miễn cưỡng quay lại làm việc, mặc dù một số vẫn nán lại thêm một lúc, bao gồm cả viên quản lí.

‘Sen, mọi việc thế nào?’ ông hỏi. ‘Chúng ta rất nhớ cháu.’

Chihiro cười tươi. ‘Cháu cũng nhớ mọi người nhiều lắm. Có vẻ nhà tắm vẫn làm việc rất tốt.’

    Chưa có bài viết nào được lên lịch