Chương 3: Trở lại – Phần 2

Spirited Away 2 : Trở về vùng đất linh hồn

Chương 3: Trở lại – Phần 2

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

‘Đúng đó, việc kinh doanh rất tiến triển.’ Ông trả lời. ‘Cháu biết đấy, sau khi cháu đi, Yubaba đã ở trong tâm trạng xấu một thời gian.’

Chihiro cau mày. ‘Bà ấy vẫn bực về sự cố của Vô Diện phải không?’. Nếu mụ phù thủy vẫn còn ác cảm với cô thì cuộc gặp mặt sẽ không tốt chút nào.

Ông khịt mũi. ‘Bà ta tức tối về mọi thứ trong một thời gian, nhưng sau đó bà ta bắt đầu bắt chúng tôi làm việc chăm chỉ hơn. Lí do là ‘tại sao các ngươi không thể làm tốt như Sen’, hoặc ‘ta nên đốt tất cả các ngươi và nhận vào nhiều con người hơn’, hoặc ‘Sen là nhân viên tốt nhất ta có, không thể tin được ta đã để nó đi’. Bà ta không ngừng nói về chuyện đó.’

Tâm trạng Chihiro bừng sáng. ‘Bà ấy sánh tôi với tất cả mọi người?”

“Gần như là vậy.” Ông trả lời. “Này, giờ cháu đã về, chắc bà ta sẽ dễ chịu hơn. Uhm, đúng vậy, nếu cháu về. Cháu sẽ ở lại, đúng không?”. Nghe ông có vẻ tràn trề hi vọng.

Chihiro gật đầu. ‘Cháu hi vọng vậy. Nếu Yababa cho cháu việc làm. Cháu đang tính đi gặp bà ấy.’

Viên quản lí nhìn vào thứ gì đó đằng sau cô. ‘Hình như nó cũng muốn gặp cháu kìa.’

Chihiro nhìn thứ mà viên quản lí đang ngó chằm chằm. Thứ đang lượn trên đầu họ trông giống một con quạ với cái đầu của bà già.

“Yu!” Chihiro la lên, vui mừng khi gặp lại bạn mình. Lần cuối cô thấy người đưa tin của Yubaba thì khi Zeniba đã biến nó thành một con chim nhỏ xíu.

Yu kêu to và đáp xuống trên vai Chihiro. Chihiro vuốt ve người bạn cũ.

‘Thật tốt khi lại gặp bạn.’ Cô nói. ‘Tôi đoán là đã Yubaba nhờ bạn nhắn tôi đến.’ Yu gật đầu. ‘Vậy thì, tốt nhất là đừng để bà ta đợi.’ Cô quay lại với viên quản lí. ‘Thật vui khi lại gặp ông.’

‘Cẩn thận nhé, và đừng để mụ dơi già đó làm gì cháu.’

Chihiro cười. ‘Sẽ không đâu.’ Cô chuẩn bị rời đi thì bỗng sực nhớ ra điều rất quan trọng. ‘Ông quản lí, cháu có thể đem theo tờ giấy và bút chì không ?’

‘Một cây bút chì và giấy ?’ Viên quản lí lặp lại. ‘Ừ, đây này. Cháu đi đi.’

‘Cám ơn ông.’

Chihiro cầm lấy tờ giấy và viết lên 4 chữ đơn giản nhưng là những từ ngữ cực kì quan trọng.

Tên tôi là Chihiro.

Cô giấu mảnh giấy vào túi áo rồi nói với Yu. ‘Được rồi, chúng ta đi thôi.’

Yu dẫn Chihiro thông qua nhà tắm. Điều này thực sự không cần thiết lắm vì cô đã biết đường, nhưng cô không phải là người hay phàn nàn về việc dành thời gian với người bạn cũ. Thật kì lạ. Cô nhớ rõ đường thông qua nhà tắm cứ như vừa mới đi hôm qua thôi. Bây giờ thì cô đang ở trong thang máy, nơi cô từng gặp Thần củ cải. Cô nhớ Lin từng nói cái thang máy này không lên cao hơn được nữa. Cả Lin và Thần củ cải đều rất tốt bụng giúp cô đến văn phòng của Yubaba. Bây giờ nghĩ về nó, nơi Thần củ cải đã đi sau khi mang cô đến đúng tầng.

‘Vậy là ngươi đã trở lại.’

Chihiro nhìn nơi phát ra tiếng nói. Đó là cái tay nắm gõ cửa kì lạ đã từng nói cô thô lỗ vì không gõ chúng 12 năm trước.

‘Ừm, xin chào.’ Cô nói. Thật sự là rất kì cục khi nói chuyện với một cái tay nắm cửa.

Cái nắm cửa khịt mũi. ‘Chà, ngươi chắc chắn đã lớn rồi. Ít nhất không còn là đứa nhóc gầy gò nhỏ xíu 12 năm trước.’

‘Tôi không có gầy !’ Cô phản đối.

‘Sao cũng được.’ Cái tay nắm mở cửa ra cho phép cô vào. ‘Yubaba đang chờ ngươi. Ngươi có thể đi vào một mình hoặc bà chủ sẽ phải kéo ngươi vào lần nữa ?’

Chihiro giận dữ lầm bầm gì đó và xông như bão qua cái nắm cửa. Cô nghe thấy cái nắm cửa nói nhảm cái gì đó trước khi cửa đóng nhưng không biết rõ nó nói cái gì. Yu không bay nữa mà đậu xuống vai Chihiro. Chihiro cũng không bận tâm. Dù sao thì Chihiro cũng biết đường đến văn phòng của Yubaba, mặc dù đã sau chừng ấy thời gian.

Khi đến nơi, văn phòng của Yubaba vẫn không thay đổi tí gì, cả mụ phù thủy già cũng vậy. Bà ta nhìn vẫn y hệt như 12 năm trước. Vẫn bộ váy xanh lam, vẫn kiểu tóc đó và những trang sức xa hoa trên người. Bà ta nhìn Chihiro vừa bước vào với cái nhìn đầy ẩn ý.

‘Chà,’ bà ta nói, giọng nghe có vẻ thích thú, ‘thật là một ngạc nhiên thú vị. Ta phải thừa nhận là không mong thấy mi lần nữa.’

Chihiro nhìn chằm chằm vào mụ. ‘Cháu cũng bắt đầu nghĩ sẽ không lại thấy bà.’

Yubaba cười khúc khích. ‘Nhưng thực sự, điều làm ta rất ngạc nhiên là mi đã trở lại. Và sau cái ý tưởng lớn lao muốn rời khỏi đây lần trước, ta tò mò muốn biết cái gì khiến mi quay trở lại.’

Chihiro cảm thấy bị khiêu khích. Cô có thể nói Yubaba đang cố chế ngự mình, nhưng cô sẽ không bị mất tự chủ đâu. Cô không còn là đứa nhỏ nhút nhát ngày xưa nữa. ‘Lần này cháu không phải lo lắng việc ba mẹ bị nướng thành thịt xông khói.’

Yubaba nhướn một bên chân mày. ‘Vậy là, ngươi đang nói nếu ba mẹ ngươi không bị biến thành lợn thì ngươi đã không rời khỏi đây ?’ mụ tò mò.

Chihiro chưa sẵn sàng trả lời câu này. Lúc đó cô cũng không chắc chắn. Cô chỉ là một đứa nhỏ vô cùng lo lắng cho ba mẹ. Nhưng bây giờ cô có thể chắc chắn nói rằng, cô sẽ ở lại.

‘Khi đó cháu cũng không chắc về những gì mình đã làm.’ Cô nói. ‘Nhưng bây giờ, cháu có thể chân thành nói cháu sẽ không bao giờ rời đi nữa.’

‘Thật sao ?’ Yubaba nói. ‘Ta có thể hỏi vì sao?’

Chihiro thật sự không muốn toàn bộ đời sống cá nhân mình bị mụ phù thủy già nắm được. Cô quyết định đưa ra một bản tóm tắt ngắn gọn về cảm nhận của mình 12 năm qua.

‘Bởi vì nơi này là nhà của cháu.’ Cô nói. ‘Cháu đã không nhận ra đến khi cháu rời đi. Cháu chưa bao giờ cảm thấy mình thuộc về thế giới loài người. Cháu không hòa hợp được. Tất cả những gì cháu muốn trong 12 năm qua là trở lại nơi này.’

Yubaba bắt đầu cười nhạo. ‘Ta đã thấy. Vậy là mi quyết định trở lại bởi vì mi cảm thấy không thuộc về thế giới kia. Thật đáng buồn. Mi chắc chắn là không có ý định gì với Thần sông chứ ?’

Chihiro bắt đầu căng thẳng. Sẽ là nói dối nếu không thừa nhận một trong những lí do chính cô trở lại chính là vì Haku. Đó là sự thật khi nói cô chưa bao giờ thuộc về thế giới con người, nhưng Thần sông Kohaku là nguyên do chủ yếu nhất khiến cô trở lại.

Yubaba dường như đã có câu trả lời từ việc xem nét mặt Chihiro. ‘À, ta thấy nghi ngờ của ta có vẻ chính xác.’ Mụ cười. ‘Ta nghĩ có một vấn đề nhỏ xảy ra giữa mi và người học việc của ta.’

‘Cháu nghĩ anh ấy đã từ bỏ làm người học việc của bà.’ Chihiro nói.

Biểu cảm của Yubaba đột ngột trở nên giận dữ. ‘Nó đã làm thế, nhờ mi. Từ khi mi trả lại tên cho nó, nó đã làm mọi thứ theo ý mình.’

‘Vậy là anh ấy vẫn còn làm việc cho bà ?’

Yubaba khịt mũi. ‘Tất nhiên nó vẫn còn làm cho ta. Ta có lẽ không còn kiểm soát nó được nữa nhưng có vẫn là nhân viên của ta.’ Mụ ngồi xuống ghế và nhìn Chihiro một cách thấu hiểu. ‘Và ta cho rằng mi ở đây là muốn lấy lại công việc, đúng chứ ?’

Chihiro gật đầu. ‘Đúng, thưa bà.’

Yubaba cười toe. Mụ đang rất hưởng thụ việc này. ‘Và tại sao ta phải giao việc lại cho mi ?’

Chihiro khoanh tay. ‘Cháu nhớ dường như sau vị khách đầu tiên của mình, bà đã ôm cháu trước mặt mọi người và nói làm thế nào nhà tắm kiếm được nhiều tiền và nói mọi người học hỏi cháu.’ Cô thỏa mãn nói.

Yubaba có vẻ bị sốc trước những lời của Chihiro cũng như giọng điệu của cô. Mụ ngay lập tức trở lại thái độ kiêu ngạo. ‘Sao mi dám nói chuyện với ta như thế ! Thành thực mà nói, có loại người gì khi phỏng vấn xin việc là ăn nói như mi ?’

Chihiro nhún vai. ‘Bà hỏi cháu tại sao muốn nhận lại công việc.’ Cô trả lời. ‘Và từ những gì cháu nghe được khắp nhà tắm, bà không thể ngừng nói cháu là nhân viên tốt như thế nào.’

Yubaba hậm hực. Điều này không đúng trong kế hoạch. ‘Đừng cướp lời của ta !’ mụ hét, đập tay lên bàn. ‘Đúng, mi làm rất tốt với Thần sông, nhưng ta vẫn chưa quên sự cố với Vô Diện.’

Một nụ cười lan ra trên mặt Yubaba. Mụ nghĩ mụ đã khống chế con người này một lần. Ít nhất mụ biết Chihiro đã mong chờ điều này.

‘Cháu rất xin lỗi về sự cố đó.’ Cô nói. ‘Cháu nghĩ Vô Diện là một khách hàng và chỉ quan tâm đến việc kinh doanh của nhà tắm. Những người khác cũng nghĩ ông ta là khách mà. Và chính cháu đã đưa ông ta ra khỏi nhà tắm.’

‘Vậy thì sao !’ Yubaba chụp mũ. ‘Mi có ý kiến gì về những thiệt hại mà con quái vật đó gây ra không ? Và tất cả mớ vàng mà nó đưa thậm chí chẳng phải vàng, đó là bùn đất ! Nó chén sạch nhà bếp, ở lại miễn phí, biến nhà tắm thành một đống rác và phá hoại mọi nơi, kể cả ta !’

Chihiro không nhịn được. Cô bắt đầu cười. Ngay cả Yu và 3 cái đầu xanh lá cũng cười.

‘Im ngay !’ Yubaba quát. Mọi người lập tức im lặng. ‘Và Vô Diện không phải vấn đề duy nhất. Mi có biết ta đã cố gắng lấy con dấu bằng vàng của Zeniba hàng thế kỉ qua? Ta cuối cùng cũng lấy được và mi lại đem trả cho mụ.’

Chihiro trừng mụ phù thủy già. ‘Trước hết, con dấu không phải của bà, vì vậy bà không có quyền lấy nó.’ Cô tức tối nói. ‘Và cháu nghĩ trả lại con dấu sẽ giúp Haku. Có phải bà đã để anh ấy chết?’

Yubaba nghiến răng. ‘Không, ta sẽ không để nó chết, nhưng trả lại con dấu không phải thứ sẽ phá vỡ thần chú, đúng chứ?’ Chihiro đỏ mặt khi nhớ về lời của Zeniba rằng tình yêu là thứ duy nhất có thể phá vỡ thần chú. Yubaba không nhận thấy nét bối rối của Chihiro. ‘Và sau khi mi trả lại tên cho Haku. Ta đã mất người học việc của mình, nhờ mi!’

Chihiro dậm chân. ‘Dù sao bà cũng không được lấy tên của mọi người!’ Cô la lên. ‘Và cháu nhận ra bà chỉ nói về những việc cháu làm sai. Nhưng thậm chí với những lỗi lầm đó, như bà gọi nó, chúng đều được cho là tốt nhất. Và trong trường hợp bà không nhận ra, bên cạnh sự cố với Vô Diện, mọi thứ mà bà nói cháu làm sai đều là lỗi của bà!’

Miệng Yubaba gần như rớt xuống trước cáo buộc của Chihiro. ‘Cái gì? Lỗi của ta? Mi đang nói cái gì ?’

Chihiro cười thỏa mãn. ‘Vâng, nếu bà không bắt Haku trộm con dấu của chị gái thì con trai bà và Yu đã không bị biến thành động vật, và cháu đã không phải đem trả nó cho Granny, sau đó trả lại tên cho Haku, mặc dù cháu rất vui vì đã làm vậy !’

Yubaba trông rất khó chịu nhưng cũng ngầm hiểu. Bà rõ ràng đã không nhìn vấn đề ở khía cạnh này. Nhưng Chihiro đã không nói ra.

‘Bà biết đấy, thay vì đổ lỗi cho cháu, bà nên cám ơn cháu vì đã cứu Haku và đem con trai bà cùng Yu về nhà an toàn. Thứ duy nhất bà có thể đổ cho cháu là Vô Diện. Nhưng sau đó mọi thứ đều tốt như mới. Cháu không biết mình đã làm sai cái gì.’

Yubaba khoanh tay. ‘Được rồi, mi nói đúng, nhưng làm thế nào ta biết mi sẽ không phạm lỗi lần nữa ? Ta không muốn sự cố sẽ xảy ra lần nữa.’

Có phải cô đã được nhận vào ? Chihiro hi vọng thế. ‘Vâng, kể từ lúc cháu dự định ở lại, cháu sẽ có thời gian học hỏi nhiều hơn về thế giới này.’

Yubaba nhướn mày. ‘Ồ, vậy lần này mi ở lại, đúng không ? Nếu ta quyết định không cho ngươi công việc ?’

Chihiro thở dài. Yubaba thật sự đẩy nó đi. Cô tưởng tượng rằng làm mình hồi hộp lo lắng là trả thù của Yubaba cho những gì xảy ra 12 năm trước.

‘Thật là một thời gian dài để ghi thù.’ Chihiro nghĩ. ‘Không thể để mụ nắm được suy nghĩ. Phải tỏ ra không yếu đuối.’

Yubaba cẩn thận nhìn Chihiro, tự hỏi cô gái đó đang nghĩ cái gì. ‘Sao ?’ mụ hỏi.

Chihiro suy nghĩ một lúc. Đột nhiên có cái gì Yubaba đã nói 12 năm trước cô nhớ lại. Chihiro cười khúc khích vì những gì mình sắp nói.

‘Ừm, trước hết, cháu đã lớn hơn và trưởng thành hơn, vì vậy sẽ làm nhân viên tốt hơn. Nhưng bên cạnh đó, thực tế là cháu đang xin bà việc làm. Và cháu nhớ bà nói gì đó sẽ cho việc làm với bất cứ ai hỏi.’

Miệng Yubaba mở lớn. Chihiro chắc chắn chiến thắng gần như nằm trong túi khi thấy Yubaba đang cố tìm lời phản bác.

‘Đó là… làm thế nào… tại sao ta…’ Mụ phù thủy già lắp bắp. Chihiro cười khúc khích nhìn Yubaba cố nói lưu loát. ‘Mi không thể… ta đang cố… grrr. Lời thề ngu ngốc ! Lần nào cũng vậy. Cho việc làm bất cứ ai hỏi xin…’ Mụ ngừng nói và có vẻ như suy nghĩ sâu xa. Chihiro không thấy lần này mụ có thể thắng, nhưng nụ cười nhạt trên mặt Yubaba… có vẻ mụ đã tìm ra cách. ‘Ta tin rằng ta đã tìm ra lỗ hổng trong lời thề. Đúng vậy, ta phải đưa việc cho bất cứ ai xin làm, nhưng ta đã từng cho mi công việc. Mi đã bỏ việc. Không có chi tiết nào trong lời thề nói ta phải cho mi việc làm lần nữa.’

Chihiro không nói nên lời. Mụ già đã thực sự tìm ra lỗ hổng. Đó là một lí do khập khiễng nhưng thực sự là có thể sử dụng. Yubaba cười đắc thắng.

‘Ha ! Giờ thì mi tính làm sao đây ?’ mụ cười tự mãn.

Chihiro bắt đầu hoảng. Cô đã nghĩ chiến thắng đã nằm trong túi, nhưng có vẻ Yubaba lại là người giật dây điều khiển lần nữa. Mụ muốn thấy cô van nài ? Chihiro sẽ làm nếu buộc phải như thế.

‘Làm ơn đi Yubaba, làm ơn cho cháu việc làm.’ Cô gần như khóc. ‘Làm ơn, cháu thực sự muốn ở lại.’

Yubaba cười lớn. ‘Không tự tin nữa sao ? Lần sau mi nên nghĩ kĩ hơn trước khi…’

‘MẸ!’

Yubaba bị cắt ngang bởi tiếng khóc lớn từ phòng bên cạnh. Chihiro biết phòng đó của ai, cô đã từng vào đó.

Cánh cửa bị hất tung và đứa bé khổng lồ nhất mà Chihiro từng thấy lạch bạch bước ra, trông như vừa mới bị đánh thức.

‘Mẹ, mẹ ồn ào quá.’ Đứa bé khổng lồ nói. ‘Con đang cố ngủ mà.’

Yubaba mỉm cười với đứa con trai. ‘Boh, con yêu, mẹ đang nói chuyện.’ Yubaba nói. ‘Con chỉ cần trở về ngủ và…’

‘Sen?’ Boh lầm bầm ngái ngủ, nhìn chằm chằm Chihiro. Đôi mắt nó đột ngột mở lớn và miệng thì cười toe toét. ‘SEN!’

Đứa bé khổng lồ băng ngang căn phòng, làm rung chuyển mọi thứ như thể vừa có một trận động đất. Nó bắt lấy Chihiro và tặng cô cái ôm như muốn nghiền nát xương.

‘Sen! Chị về rồi! Em mừng quá! Em nhớ chị nhiều lắm!’ nó hạnh phúc khóc thét. Nó quay lại nhìn Yubaba. ‘Nhìn nè mẹ, Sen về rồi!’

Yubaba, rõ ràng đang thích thú nhìn Chihiro bị khó chịu, mỉm cười. ‘Có, mẹ thấy mà con yêu. Bây giờ thì buông ra đi trước khi con bẻ gãy cô ấy.’

Boh nhìn xuống Chihiro đã biến thành màu xanh. Nó vội thả cô xuống, cười xin lỗi.

‘Xin lỗi Sen, chỉ là em rất vui vì chị trở lại. Lần này chị ở lại luôn hả?’ nó hỏi đầy hi vọng.

    Chưa có bài viết nào được lên lịch