Chương 2: Sống trong thế giới con người

Spirited Away 2 : Trở về vùng đất linh hồn

Chương 2: Sống trong thế giới con người

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Chihiro về căn hộ của mình và nằm phịch lên giường. Cô vẫn còn mệt vì đêm trước thiếu ngủ. Cô quyết định ngủ một lúc.

Điện thoại reo lên. Chihiro rên rỉ và để yên cho điện thoại reng đến lúc nó ngừng. Cô không muốn phá hỏng sự nghỉ ngơi.

Vừa càu nhàu, Chihiro bắt điện thoại và để lên tai. “Alo?” cô lẩm bẩm.

“Con yêu, mẹ đây” giọng của bà Ogino vang lên.

Chihiro ngáp. “Chào mẹ. Mẹ và bố khỏe không?”

“Ừ, bố mẹ khỏe.” Mẹ cô trả lời. “Bố con ở đây. Chờ chút, mẹ sẽ bật loa… con vẫn nghe đấy chứ?”

Chihiro gật đầu, sau đó nhận ra bố mẹ mình không thể thấy, cô trả lời. “Vâng, mẹ nghe thấy con không?”

“Chắc rồi.” Đó là ba cô. ” Mọi việc ở đó thế nào, con yêu ? “

” Ổn cả, con đoán vậy. ” Chihiro thì thầm.

Luôn luôn là ” ổn “. Mọi việc luôn luôn là ” tạm ổn ” hoặc ” không tốt lắm ” bao giờ hết từ cái ngày cách đây 12 năm.

” Việc học của con sao rồi ? ” ông Ogino hỏi.

” Vẫn tốt. “

” Ba vẫn không biết tại sao con muốn ở lại. Chất lượng trường học ở đây tốt hơn nhiều. “

Chihiro thở dài. ” Con biết. Chỉ là con không thể rời khỏi nơi này. “

Đó chỉ là một phần sự thật. Cô không thể rời khỏi thị trấn vì sẽ mất cơ hội trở lại thế giới linh hồn một lần nữa. Nếu cô có thể băng qua đường hầm, cô sẽ rời khỏi thị trấn này ngay và không bao giờ trở lại.

*Cứ như mình nên làm vậy* cô nghĩ.

Ba mẹ cô hơi thất vọng khi con gái mình không chịu dọn về ở chung. Ba cô đã nhận được một công việc mới đòi hỏi gia đình Ogino phải chuyển chỗ ở. Chihiro không muốn đi, và từ khi 18 tuổi cô đã ở lại đây trong khi ba mẹ chuyển đi. Cô sống tại căn hộ của mình và có một công việc tại quán cà phê để tự trả tiền nhà và tiếp tục đi học.

Thị trấn thực sự không có gì để giữ cô lại. Cô đã từng chuyển nhà một lần và có thể dời đi nếu muốn. Điều khiến cô không muốn rời khỏi đây là vì cánh cửa vào thế giới linh hồn, và chỉ có một mà thôi. Cô sống một cuộc sống nhàm chán và vẫn hi vọng một ngày nào đó có thể đi qua cánh cửa đó một lần nữa. Đáng buồn là niềm hi vọng đang bắt đầu biến mất.

” Ba mẹ chỉ gọi xem con sống thế nào ” bà Ogino nói. ” Con đã làm được gì cho mình chưa ? “

” Vẫn vậy. ” Chihior trả lời buồn ngủ. ” Đi học. Đi làm. Ngáp thường xuyên với những dụng cụ vẽ. “

” Con yêu, sao con có vẻ mệt mỏi vậy ? “, mẹ cô hỏi. ” Con bệnh à ? “

Chihiro lắc đầu. ” Không có, chỉ là đêm qua con thức khuya quá thôi. “

” Thật sao ! ” mẹ cô kêu lên. ” Với ai ? Cuối cùng con cũng có bạn trai rồi à ? “

” Anh ta là ai ? ” ông Ogino hỏi, đột nhiên trở thành một người cha quan tâm quá mức.

Chihiro thở dài. ” Không phải vậy. “. Cô nói, mở tròn mắt. ” Con chỉ thức khuya thôi. “

Đầu dây bên kia im lặng một hồi trước khi bà Ogino lên tiếng. ” Chihiro, có phải con lại trở lại con sông đó, đúng không ? “

Chihiro căng thẳng. Ba mẹ cô không thích cô thường xuyên về lại thị trấn cũ của họ. Họ phát hiện nó thật kì lạ khi cô cứ sẵn sàng đi một quãng đường dài chỉ để dành vài giờ cho con sông, nơi cô từng suýt chết đuối.

” Vâng… có lẽ… ” cô thì thầm. ” Có gì không ạ ? “

” Chihiro, con biết ba mẹ không thích con đến đó mà. ” ba cô nói.

*Nếu họ biết* cô nghĩ. ” Nơi đó có quá nhiều kỉ niệm “. Cô nói. Cô sử dụng lí do này mỗi khi bị bắt bẻ. Cô ngạc nhiên khi ba mẹ vẫn mua nó. Cô không trở lại đó vì những kỉ niệm, cô đến để được gần với Haku, vì đó là cách duy nhất.

” Con thức khuya lắm không ? ” mẹ cô hỏi.

” Vâng… con nghĩ vậy. ” Cô nói một cách trung thực. Cô không biết mình thức đến bao lâu, nhưng nó đủ để cô ước được một giấc ngủ lâu dài.

” Con không nên thức như thế, không tốt cho sức khỏe đâu. “

” Con biết mà mẹ. “

” Được rồi, vậy con nghỉ ngơi đi. “

” Cám ơn mẹ. ” Chihiro trả lời rất biết ơn. Cô đã kiệt sức.

” Nhớ giữ sức khỏe nhé con. “

” Và không được thức khuya đấy. ” Ba cô thêm vào.

” Vâng thưa ba, chào ba. “

” Chào con yêu, ba mẹ yêu con. “

” Con cũng yêu ba mẹ. “

Chihiro gác điện thoại. Cuối cùng cũng được yên tĩnh Cô ngủ thiếp đi vài giây sau, lại một lần nữa mơ về thế giới linh hồn và cuộc sống cô có thể có.

—ooo—-

Chihiro thức dậy vài giờ sau. Nhìn qua cửa sổ đủ để biết được cô ngủ bao lâu. Mặt trời bắt đầu lặn.

” Mình mệt mỏi hơn mình nghĩ. ” Cô thì thầm. ” Trời đã thế này rồi, mình sẽ ngủ sau vài giờ nữa. “

Dạ dày của cô bắt đầu biểu tình và cô quyết định ăn tối. Nhảy ra khỏi giường, cô bước đến tủ lạnh.

” Xem nào. Có gì để ăn đây ? ” cô nói. Nhìn lướt qua tủ lạnh và cho rằng cần mua đồ ăn. Chihiro thở dài. ” Mình đoán sẽ phải ăn ở ngoài rồi. “

Cô lấy áo khoác, chìa khóa và bước ra ngoài. Trời khá ấm, và cô không cần áo khoác, nhưng đem để phòng ngừa. Cô vào xe và khởi động nó. Cô nhận ra mình cần thêm ắc quy sớm hơn. Những chuyến đi đến sông Kohaku đã làm hao phí nhiên liệu mà cô không thèm bận tâm.

” Hmm, ở đâu đây ? “

Cô quyết định lái xe vòng quanh cho đến khi tìm được một quán ăn thích hợp. Cô cũng cần dừng lại để nạp ắc quy nữa.

Sau vài phút lái xe, Chihiro đến một nơi rất quen thuộc với cô. Cô đã đi con đường này rất nhiều lần, và thật buồn là chẳng bao giờ đến đích.

” Qúai lạ. ” cô nghĩ.

Đây là khoảng thời gian của cái ngày mà cô lạc vào thế giới linh hồn. Cô bước đến con đường dẫn đến cánh cửa đến thế giới linh hồn. Đã bao nhiêu lần cô đi xuống con đường này ? Cô không có một ý tưởng nào, nhưng cô biết rõ con đường này như lòng bàn tay. Đầu tiên là đồi dốc, sau đó là con đường rất gập ghềnh, rồi đến những bức tượng nhỏ ở cuối con đường, với cánh cửa linh hồn sau nó.

” Nào, mình lại vào thôi. ” cô thở dài.

Cô ra khỏi xe vào đi đến cánh cửa linh hồn. Cô làm điều này bao nhiêu lần thì cũng thất vọng bấy nhiêu lần. Sẽ không có thế giới linh hồn sau cánh cổng này, chỉ là một cánh đồng rộng lớn bao quanh bởi rừng cây. Lúc nào cũng vậy, luôn luôn. Vì vậy chẳng có gì ngạc nhiên khi Chihiro không còn mong đợi tìm thấy gì bên kia cánh cổng nữa.

Mặc dù vậy, cô hít một hơi thật sâu và bước đi, một lần nữa, những gì cô hi vọng là nhà thực sự của mình.

    Chưa có bài viết nào được lên lịch