Cảm giác em ẩm ướt (18+) – Chương 4

Cảm giác em ẩm ướt (18+)

Cảm giác em ẩm ướt (18+) – Chương 4

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Ở gần anh thì tổn thương
càng lớn.
Rời anh đi liền đau lòng
không nhịn được.
"Thật xuất sắc ~~! Đường
tổng quả thực là cực phẩm
nam nhân ~!" Nói trên thế
giới này tốc độ truyền bá
nhanh nhất là gì, đương
nhiên là tin tức bát quái.
Bát quái không chỗ không ở,
không đơn giản là giải trí
bát quái, liền ngay cả tin
tức nhân vật thương giới
cũng là bát quái bay đầy
trời. Đường Liệt, là đối
tượng để bát quái, miột
người đàn ông độc thân
hoàng kim.
"Đường tổng nữ nhân bên
người không phải chính là
ngôi sao người mẫu Đương
Hồng sao, người xinh đẹp
vóc dáng cũng xinh đẹp ~ "
Thời gian rảnh rỗi, trong
văn phòng, liền có thể nghe
thấy đàm luận như vậy.
Nhậm Tuyết Nhi vùi đầu
đánh báo cáo, nhưng lỗ tai
sớm bay đến chỗ tin tức bát
quái.
Làm tình nhân bí mật của
Đường Liệt ba năm, quan hệ
bọn họ đương nhiên không
ai biết. Điểm ấy, cô so với ai
khác đều rõ ràng, ngay từ
đầu, có lẽ là chính mình,
cùng Đường Liệt dây dưa
không dứt cùng cô dung hết
khí lực.
Nhưng sau này, lòng của
cô…
Nhậm Tuyết Nhi cắn môi,
mày nhíu lại.
Đúng vậy, lòng của cô, có
phải hay không ở mỗi lần bị
Đường Liệt mãnh liệt giữ lấy
lại hạ xuống?
Không không không, Nhậm
Tuyết Nhi liều mạng lắc đầu,
không được, thân thể đã cho
anh, Đường Liệt là người
không có tình cảm, cô so với
ai cũng rõ, làm sao có thể
thật lòng?
Cho dù hoàn toàn trả giá,
trở về cũng một than
thương tổn. Bọn họ vốn
khác nhau một trời một vực.
Suy nghĩ lại bay tới tin tức
bát quái, đúng vậy, nữ nhân
bên người Đường Liệt, so
với cô tốt hơn, so với cô
xinh đẹp hơn, cô có tư cách
gì cùng bọn họ đánh đồng?
Nghĩ như vậy , tốc độ đánh
chữ trên tay dần dần chậm
lại.
Ởchung với nhau, Đường
Liệt cũng sẽ có bạn gái khác.
Cô chỉ im lặng khi Đường
Liệt cần thì cứ lấy. Cô không
biết như vậy cô có thể
chiếm được một chút vị trí
trong Đường Liệt hay không.
Nữ nhân vĩnh viễn so với
nam nhân động tình nhanh
hơn, mà nam nhân, vĩnh
viễn so với nữ nhân khó mà
động tình.
Ví dụ như cô, cũng không
biết khi nào đã động tâm.
Mà Đường Liệt, vẫn như cũ
là một người phóng đãng
tâm không kềm chế được.
"Đinh… !" Tiếng chuông điện
thoại làm cô tỉnh lại.
"Xin chào! Tôi là trợ lý tổng
tài."
"Buổi tối 7 giờ cùng anh
tham gia tiệc." Thanh âm
nam tính trầm ổn truyền
qua điện thoại.
"Vâng, vâng." Nhậm Tuyết
Nhi vội vàng trả lời. Tâm tư
run mạnh lên.
"Tan tầm chúng ta cùng
nhau đi."
Nói xong, liền tắt điện
thoại, truyền đến thanh âm
tít tít.
Quả nhiên là người không
động tâm, từ đầu tới đuôi
đều chỉ có cô…
Nhậm Tuyết Nhi không tiếng
động thở dài. Bắt đầu tiếp
tục trên tay công tác, có lẽ
hiện tại chỉ có không ngừng
làm việc mới có thể đem
tâm tư dời đi một chút đi.
Trời ạ!
Bước ra khỏi xa, Nhậm
Tuyết Nhi đã bị biệt thự
xinh đẹp trước mắt làm cho
rung động !
Này, này, này quả thực
chẳng khác cung điện hoàng
gia! Đá cuội phô ra hai bên,
toàn bộ các loại kiểu dáng
hoa cỏ thực vật đều có đủ,
mặc kệ là hoa hướng dương,
cúc Ba Tư, hoa hồng, Violet,
đều nở rực, ở trong này
giống như phân mùa, hoa
cỏ đều diễm lệ như vậy.
Ở giữa còn có một đài phun
nước mang phong cách Âu
Châu. Biệt thự ở phía sau
đài phun, theo ánh sang tỏa
ra, quả thực làm cho biết
thự lóe ra đẹp lạ thường.
Dọc theo đường đi, nữ nhân
bên người liền không ngừng
hết nhìn đông tới nhìn tây,
son phấn trên mặt càng
thêm có vẻ hào quang bắn
ra bốn phía. Đường Liệt
nhìn nhìn Nhậm Tuyết Nhi
bên người, cô cười khóe
miệng khẽ nhếch lên bộ
dáng thật muốn làm cho
người ta một ngụm ăn vào.
Không khỏi nhớ tới bộ dáng
cô buổi chiều hôm nay ở
trong văn phòng, nói thật,
anh không thích.
Đi vào, trang sức hoa lệ
trong đại sảnh càng thêm có
vẻ phú quý vô cùng.
Theo Đường Liệt tiến vào,
ánh mắt toàn hội trường
đều nhìn tới, nam nhân
trong mắt mang theo cung
kính cùng sợ hãi, nữ nhân
mang theo ngưỡng mộ cùng
dục vọng.
Không biết tại sao, Nhậm
Tuyết Nhi theo bản năng
cảm giác được trừ bỏ ánh
mắt bên ngoài như vậy, còn
có mang theo địch ý nồng
đậm. Giống như muốn đem
cô ăn sống.
Cảm giác được người bên
cạnh bất an, Đường Liệt trên
mặt lạnh lung hơi nhu hòa
chút, đối với người bên
cạnh nói: "Nắm chặt tay anh
sẽ không sợ hãi nữa."
Nhậm Tuyết Nhi mặt đỏ gật
gật đầu. Lẳng lặng nắm tay
Đường Liệt cánh tay. Đột
nhiên trong lúc đó cô cảm
thấy đặc biệt an tâm, giống
như dựa vào có thể che chở
được thương tổn.
"Đường tổng đại giá quang
lâm thật sự là làm cho tôi
thụ sủng nhược kinh!" Một
nam nhân xấp xỉ tuổi cùng
Đường Liệt đi ra trước mặt
bọn họ, mỉm cười cùng
Đường Liệt chào hỏi.
Namnhân này chính là chủ
nhân của bữa tiệc, Thiệu
tổng tập đoàn Hoa Vũ, cũng
là bạn bè hợp tác với Đường
Liệt.
"Thiệu tổng mở tiệc Đường
Liệt tôi làm sao có thể
không được hân hạnh đón
tiếp?" Đường Liệt giơ lên
chén rượu cùng hắn chạm
vào.
"Vị tiểu thư mỹ lệ này là…"
Thiệu tổng ánh mắt rơi
xuống nữ nhân bên người
Đường Liệt.
"Trợ lý của tôi." Đường Liệt
không thích người khác nhìn
chằm chằm mình xem gì đó,
"Xin lỗi anh."
"Mời." Thiệu tổng cũng
không phải là người không
thức thời, đợi bọn họ đi rồi,
Thiệu tổng khóe miệng cười
thật to. Xem ra, Đường Liệt
cùng trợ lý của hắn quan hệ
không bình thường. Vừa
mới hắn cũng chỉ là liếc
nhìn vị tiểu thư một chút,
ánh mắt Đường Liệt liền tỏ
vẻ ra bất khoái, không biết
nếu có người đối vị tiểu thư
này động tay đông chân
hoặc là làm ra chuyện tình,
không biết Đường Liệt sẽ
phản ứng như thế nào.
"Đường tổng, tùy tiện rời đi
như vậy, không tốt lắm
đâu?" Đi không xa, Nhậm
Tuyết Nhi nhỏ giọng nói.
"Ở một mình cùng anh thì
gọi Liệt." Đường Liệt dừng
lại cước bộ, "Anh nghĩ làm
gì, ai cũng không ngăn cản
được."
"Liệt…" Nhậm Tuyết Nhi cúi
đầu, nhỏ giọng gọi anh.
"Em đang câu dẫn anh sao?"
Đường Liệt cúi đầu trêu, sắp
hôn lên môi cô liền dừng
lại.
"Em, em không có, là anh
muốn em kêu tên của anh."
Nhậm Tuyết Nhi xoay đầu
sang hướng khác, nhưng
Đường Liệt sớm dùng bàn
tay to nắmđầu của cô, sét
đánh không kịp hôn lên tai
cô. Đắc ý dào dạt nhìn cô bộ
dáng thất kinh.
"Liệt, anh…" Nhậm Tuyết Nhi
cũng không giống Đường
Liệt bình thường dường như
không có việc gì, sợ không
cẩn thận bị người chung
quanh nhìn thấy. Vậy thì
quan hệ bọn họ không phải
đã bị tiết lộ sao?!
"Anh thích nhìn bộ dáng em
như vậy." Đường Liệt lộ ra
một nụ cười lớn. Lập tức,
Nhậm Tuyết Nhi không biết
nên phản ứng như thế nào.
Chỉ có thể ngơ ngác nhìn.
Cô chưa bao giờ biết Đường
Liệt cười rộ lên lại đẹp như
vậy.
Hơn ba năm sống cùng, anh
rất ít cười, cho dù là cười,
cô cũng có thể cảm giác
được kia không phải là thật
sự. Nhưng là lần này, trên
mặt anh tươi cười giống
như là theo sâu trong nội
tâm phát ra. Làm cho anh
cả người nét mặt đều toả
sáng.
"Đường tổng, chúng ta có
thể nói chuyện được
không?" Không biết khi nào
một nam nhân xuất hiện
bên người bọn họ, đánh vỡ
không khí bọn họ.
Đường Liệt xoay mặt lại thay
bằng bộ dáng băng lãnh,
công đạo : "Ở chỗ này chờ
anh."
Nóixong, liền cùng nam
nhân kia đi đến chỗ dành
cho khách.

    Chưa có bài viết nào được lên lịch