[12 chòm sao] Demon Blood – ❤ Chapter 5 ❤

[12 chòm sao] Demon Blood

[12 chòm sao] Demon Blood – ❤ Chapter 5 ❤

≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

< Ảnh trên là Nhân Mã >

Chap này vẫn diễn ra trong cùng ngày ở chap 1 đấy ạ. Vâng, Su viết 4 chap rồi vẫn chưa xong một ngày ạ ;-; (Su áp dụng hiệu ứng Slow Motion quá đỉnh :))

❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤

Chapter 5 ~

Lặng lẽ rời khỏi sân khấu, Cự Giải vào phòng giành cho nhân viên rồi thay chiếc váy trắng tinh khôi bằng chiếc áo sơ-mi sọc đỏ đen và chiếc quần jean đã bạc màu. Cô sắp xếp đồ đạc của mình vào chiếc túi xách rồi lấy điện thoại xem giờ.

[09:03 pm]

Haizzz, muộn quá rồi nhỉ. Cự Giải thở dài. Cô bước ra khỏi quán cà phê nơi cô làm việc, đứng ở chỗ bến xe bus, cô nhớ lại anh chàng tóc xanh trong quán. Có vẻ anh ta không phải khách quen vì cô chắc rằng chưa gặp hắn bao giờ. Giải Nhi thấy anh ta thật kì lạ. Hắn ngồi trong quán cà phê từ trưa cho đến khi cô hát xong bài cuối cùng, mắt hắn lúc nào cũng nhìn về phía cô và sau mỗi bài hát thì hắn là người vỗ tay to nhất. Thú thật thì lúc đấy Cự Giải cũng thấy hơi ngại ngùng bởi ngoài Song Ngư ra thì chưa có ai thích nghe cô hát đến vậy cả.

Cô cứ đứng đó một lúc tự hỏi liệu anh chàng tóc xanh kì lạ ấy là ai cho đến khi xe bus đến. Mệt mỏi leo lên xe, cô thấy trên xe có ai cả ngoài bác tài xế. Ngồi tạm vào hàng ghế cuối, Cự Giải cảm thấy như muốn ngủ gục luôn ở đây sau một ngày làm việc mệt mỏi. Đã bắt đầu làm việc cực nhọc từ năm 12 tuổi nhưng cô vẫn chưa bao giờ quen với sự mệt mỏi. Ngay cả khi cô có thời gian rảnh hay không phải làm thêm ca thì Cự Giải cũng vẫn cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Có lẽ những lúc cô rảnh rỗi ấy lại là những lúc cô càng suy nghĩ nhiều. Cô nghĩ về mẹ cô đang ốm nặng ở trong bệnh viện, nghĩ về người mà cô gọi bằng ba nhưng chưa bao giờ yêu thương cô từ khi cô vừa lọt lòng, nghĩ về cả khoản tiền lớn mà cô phải đi vay khắp nơi để chi tiền viện phí cho mẹ cô,…

Chìm vào trong đống suy nghĩ đó, Cự Giải không biết từ bao giờ cô đã ngủ gục trên chuyến xe mất rồi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[09:27 pm]

Lúc Cự Giải tỉnh dậy thì đã gần 9 rưỡi rồi. Cô vội vàng trả tiền, xuống xe rồi bước nhanh chân qua các con hẻm tối nhưng ánh sáng mờ ảo của trăng cũng đủ để cô tìm được nhà của mình.

Biết là nhà không khóa cửa nên Cự Giải cũng cứ thế mà mở cửa bước vào. Bật đèn lên, cô thấy phòng khách trông thật lộn xộn, đồ đạc bị vứt khắp nơi, chai lọ̣, tàn thuốc lá thì rải rác khắp nhà. Cự Giải bây giờ mới nhận ra trong nhà toàn mùi rượu và mùi thuốc lá, vừa nãy cô ngạc nhiên vì sự bừa bộn của ngôi nhà nên cũng không để ý tới những mùi này.

"Xoảng"

Tiếng vỡ từ trong phòng bếp vang lên giữa sự im lặng khiến Cự Giải giật mình.

– Ba à…?! _ Cô lên tiếng

– …

Thấy không có ai trả lời, cô từ từ bước vào phòng bếp bất chấp sự sợ hãi đang xâm chiếm cô. Có thể tất cả mọi người khác coi ngôi nhà của họ là nơi an toàn nhất, yên ổn nhất nhưng đối với Cự Giải, được về nhà là như được đến thăm địa ngục.

– Grừ…

Tiếng gầm gừ phát ra một người đàn ông to cao với chiếc áo sơ-mi xanh đã đứt hết hàng khuy và chiếc quần tây màu đen rách tươm. Ông ta lăn qua lăn lại dưới sàn nhà, người giật dữ dội, hai tay liên tục cào xé và miệng thì không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ ghê rợn. Bộ dạng của ông thật đáng sợ, trông ông như thể vừa trải qua một điều gì đó thật tệ.

Nhưng bộ dạng của người đàn ông đó không phải là điều khiến Cự Giải lo sợ… Điều mà cô sợ hãi đó chính là sự thật… sự thật là người đàn ông đang quằn quại dưới đất kia chính là ba của cô. Và đáng sợ hơn nữa… ba cô đang lên cơn nghiện…!

– B-ba…?! Ba!!

Cự Giải lập tức chạy đến bên ba cô và cố gắng giúp ông bình tĩnh lại nhưng so với ba cô, lực của cô yếu hơn rất nhiều khiến cô nhanh chóng bị ba cô đạp ngã ra sau. Tuy không bị đập vào đâu nhưng cô bị nhưng mảnh vỡ dưới sàn nhà đâm vào da thịt khiến cô mất khá nhiều máu.

– Chết tiệt! Lọ thuốc giảm kích thích ở đâu rồi?

Vớ tạm mảnh vải bịt vết thương lại, Cự Giải nhìn xung quanh phòng như tìm kiếm một thứ gì đó. Mắt cô chợt dừng lại ở chiếc hộp màu xám bằng sắt nằm trỏng trơ ở góc phòng. Cô toan đứng lên đi lấy thì bỗng có bàn tay kéo chân cô lại khiến cả người Cự Giải ngã chúi về phía trước, đầu đập xuống đất. Mặc kệ vết thương ở đầu đang rỉ máu không ngừng, cô lập tức tìm cách bỏ chạy nhưng ba cô đã nhảy chồm lên người cô làm cô không nhúc nhích được.

– Mày… về rồi… à…? Thuốc… của tao đâu…?!

Giọng ba cô khẳn đặc lại phả ra toàn mùi cồn khiến Cự Giải vừa buồn nôn vừa sợ hãi tột độ. Cô cố gắng vùng vẫy thoát khỏi cơ thể của ba cô nhưng có vẻ là không mấy hiệu quả so với một người đàn ông nặng 71kg. Loay hoay một lúc sau, Cự Giải cuối cùng cũng thoát khỏi cơ thể nặng nề ấy. Cô nhanh chóng chạy đến lấy chiếc hộp sắt màu xám ở góc phòng rồi lấy ra vài viên thuốc trắng từ chiếc lọ có dãn mác : Thuốc Giảm Kích Thích, Ham Muốn (dành cho người nghiện nặng). Không chần chừ, cô vội vã nhét đống thuốc đó vào cái miệng đang sùi bọt trắng của ba cô. Tức thì, người ba cô không còn giật dữ dội hay nhúc nhích nữa mà như đã chìm vào giấc ngủ.

Cự Giải nhìn ba cô nằm ngủ ngon lành sau cơn nghiện thì thở phào nhẹ nhõm. Nói gì thì nói chứ dù người đàn ông đó có tàn bạo hay nhẫn tâm đến đâu thì đó vẫn là ba cô, vẫn là người cô kính trọng và yêu thương vô cùng. Giải Nhi đưa tay sờ vết thương trên trán, nó có vẻ không to nhưng vẫn còn đang rỉ máu.

– Thôi kệ vậy, sáng mai chắc nó sẽ liền lại mà. – Cô tự nói với bản thân.

Lết mình ra phòng khách, Cự Giải ngã gục xuống chiếc ghế sofa rồi cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Trong giấc mơ, cô mơ thấy mẹ mình khỏi bệnh, bà đang ngồi ăn tối cùng với ba cô – người mà không có dấu hiệu gì của chơi thuốc và cô đang đứng trên sân khấu mặc bộ váy trắng hát từ bài này sang bài khác mà không muốn ngừng. Bên cạnh cô, một người con trai tóc xanh ngồi đánh đàn ghi-ta cùng cô hát lên những giai điệu thật ngọt ngào và du dương…

Ước gì giấc mơ đó là sự thật nhỉ?!

❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤

Su định là viết dài hơn tí nữa rồi đăng nhưng mà thôi, để minna-san ngóng lâu quá sợ bỏ truyện mất >.<

#qotd 5 Nơi ở hiện tại? (vâng, Su biết nó rất nhảm -.-)

#aotd 5 Thủ đô Hà Nội ^^

    Chưa có bài viết nào được lên lịch